Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN SƠN

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Sơn sinh năm 1952, khi đất nước còn đầy những mất mát sau chiến tranh. Tuổi thơ anh gắn với những mái nhà tranh, ruộng lúa, và nỗi lo thường trực khi tiếng còi báo động vang lên nơi thôn xóm. Lớn lên giữa gian khó, anh sớm học được bài học về lòng yêu nước và sự kiên cường từ cha mẹ, từ những người anh đi trước.

Năm mười chín, đôi mươi, khi nhiều bạn bè trang lứa còn dang dở việc học, Sơn viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày khoác ba lô rời quê, mẹ chỉ nắm chặt tay con, dặn nhỏ: “Đi rồi nhớ giữ mình, và giữ trọn danh dự người lính.” Lời dặn ấy, anh mang suốt những năm tháng binh nghiệp.

Những tháng ngày huấn luyện gian khổ, nắng bỏng lưng, mưa dầm thấm áo — nhưng quyết tâm của người lính trẻ chưa bao giờ lung lay. Anh học cách hành quân trong rừng sâu, vượt suối đêm, dựng hầm hào, và quan trọng nhất: học cách tin tưởng, nương tựa vào đồng đội.

Ra chiến trường, Sơn sớm hiểu chiến tranh không chỉ là tiếng súng. Đó là những đêm sốt rét run người, là bữa cơm chỉ có nắm gạo rang, là từng khoảnh khắc sinh – tử kề bên. Trong một trận đánh khốc liệt, đơn vị bị vây giữa bom đạn. Sơn cùng tổ trinh sát len lỏi tiếp cận, mở đường cho đồng đội rút an toàn. Mảnh đạn sượt qua bắp chân để lại vết sẹo dài, nhưng anh chỉ xin băng tạm rồi trở lại vị trí chiến đấu.

Với anh, điều thiêng liêng nhất chính là tình đồng chí: chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau tấm võng khô, nâng đỡ nhau qua những giờ phút hiểm nghèo. Có người đã nằm lại nơi rừng sâu — và mỗi lần nhớ đến, mắt anh lại rưng rưng.

Ngày hòa bình lập lại, Nguyễn Văn Sơn trở về quê hương trong bộ áo lính đã phai màu. Không đòi hỏi, không kể công, anh lặng lẽ bắt đầu “trận chiến” mới: dựng lại mái nhà, chăm lo gia đình, góp sức vào việc chung của xóm làng. Anh tham gia các hoạt động địa phương, vận động bà con làm đường, xây cầu, đưa con em đến lớp, bài trừ tệ nạn.

Những buổi sinh hoạt truyền thống, anh kể cho lớp trẻ nghe về quá khứ — không phải để khơi Cuộc đời cựu chiến binh Nguyễn Văn Sơn giản dị mà cao đẹp: đi qua chiến tranh mà không chai sạn, bước vào đời thường với trái tim nhân hậu, thủy chung. Ngọn lửa của những năm trận mạc nay hóa thành ánh sáng âm thầm, soi đường cho con cháu sống tốt hơn, sống xứng đáng hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn