CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TOÀN
Nguyễn Văn Toàn sinh năm 1962 — giữa những năm đất nước còn chồng chất khó khăn. Tuổi thơ anh gắn với nương lúa, bờ ao, con đường làng lầy lội, cùng những câu chuyện về lớp cha anh đã từng ra trận. Những câu chuyện giản dị mà thiêng liêng ấy âm thầm bồi đắp trong cậu bé Toàn lòng yêu quê hương và ước mơ được góp sức cho Tổ quốc.
Đến tuổi thanh niên, anh khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trước giờ tiễn con, cha anh chỉ dặn ngắn gọn:
“Đi lính — điều trước hết là giữ vững danh dự của người lính.”
Lời dặn mộc mạc mà sâu sắc ấy theo anh suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày huấn luyện thật khắc nghiệt: hành quân trong nắng cháy, tập bắn giữa mưa rừng, đêm ngủ võng giữa tiếng côn trùng rả rích. Nhưng Nguyễn Văn Toàn không nản. Anh hiểu: gian khổ là lò rèn bản lĩnh. Bên đồng đội, anh học cách kỷ luật, kiên trì, học từng thao tác cứu thương, bắc cầu dã chiến, đào công sự — và quan trọng nhất: học cách tin nhau, che chở nhau như anh em.
Khi về đơn vị làm nhiệm vụ, anh mới cảm nhận rõ thế nào là “sinh tử kề bên”. Có những đêm hành quân lặng lẽ xuyên rừng; có những ngày chỉ chia nhau nắm cơm vắt, ít muối vừng. Trong một lần làm nhiệm vụ, khi đồng đội gặp nguy hiểm, Toàn không do dự quay lại hỗ trợ. Mảnh đạn sượt qua bắp chân để lại vết sẹo dài, nhưng anh chỉ xin băng tạm rồi tiếp tục bám trụ cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Điều khiến anh nhớ nhất không chỉ là tiếng bom đạn, mà là tình đồng đội — cái bắt tay trước giờ xuất kích, câu động viên ngắn ngủi giữa mệt nhoài, và những người đã mãi nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần nhắc đến, giọng anh chợt trầm lại.
Ngày đất nước yên bình, Nguyễn Văn Toàn trở về quê với bộ áo lính đã bạc màu. Anh lặng lẽ bắt tay dựng lại cuộc sống: lo ruộng vườn, chăm sóc gia đình, rồi tích cực tham gia công việc ở địa phương. Từ những việc nhỏ như nạo vét kênh mương, làm đường nông thôn, đến vận động bà con đoàn kết, giúp nhau vượt qua khó khăn — anh đều xung phong.
Trong những buổi sinh hoạt truyền thống, anh kể chuyện chiến trường bằng giọng chậm rãi — không phải để nói về mình, mà để nhắc lớp trẻ trân trọng hòa bình.
Anh thường nói:
“Người lính trở về không cần vinh quang — chỉ mong quê hương bình yên, con cháu sống tử tế.”



