CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN VẸN
Nguyễn Văn Vẹn sinh năm 1975 trong những năm tháng đất nước còn ngổn ngang sau chiến tranh. Làng quê nghèo, mái nhà lá đơn sơ, quanh năm mưa nắng bão giông đã sớm rèn cho cậu bé Vẹn tính chịu thương, chịu khó. Cha mẹ lam lũ quanh ruộng đồng, chỉ mong các con nên người, sống lương thiện, biết yêu quê hương điều đó đã trở thành kim chỉ nam trong suốt cuộc đời anh.
Năm đến tuổi trưởng thành, Vẹn viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ nghẹn ngào dặn dò: “Đi bộ đội là vinh dự, nhưng con phải giữ mình, thương đồng đội, thương dân”. Ba lô trên vai, bước chân rắn rỏi nhưng trái tim chàng trai trẻ không giấu nổi niềm xúc động.Những ngày đầu trong môi trường quân ngũ là thử thách thật sự. Từ người nông dân quen ruộng đồng, Vẹn phải tập làm quen với kỷ luật nghiêm, giờ giấc chặt chẽ, những bài huấn luyện vất vả: hành quân dài cây số, băng rừng dầm mưa, đào công sự giữa trời nắng cháy. Bàn tay anh chai sần, vai áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng càng gian khổ anh càng quyết tâm hơn.Đơn vị của anh đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh trật tự trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn. Nhiều đêm trắng tuần tra giữa màn sương dày, từng bước chân thận trọng, từng ánh mắt quan sát kỹ lưỡng. Có lần, giữa rừng, cả tổ rơi vào vùng đất sạt lở sau cơn mưa lớn. Vẹn bình tĩnh dìu từng đồng đội vượt qua, rồi quay lại thu dọn trang bị, bảo toàn lực lượng. Sự gan dạ, cẩn trọng ấy khiến anh được chỉ huy tin tưởng, đồng đội yêu quý.
Không chỉ rèn luyện quân sự, anh còn tích cực học chính trị, học kỹ năng dân vận, luôn giữ thái độ gần gũi với bà con địa phương. Nơi đóng quân, anh cùng đơn vị giúp dân gặt lúa, sửa nhà, dựng lại cầu tạm sau lũ. Đối với Vẹn, phục vụ nhân dân cũng là mệnh lệnh từ trái tim của người lính.Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong anh nhiều ký ức không quên: niềm vui khi hoàn thành nhiệm vụ, nỗi lo lắng khi đồng đội bị thương, và cả những đêm nhớ nhà da diết. Nhưng vượt lên tất cả, đó là niềm tự hào được góp sức nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



