cựu chiến binh Ông Đỗ Văn Vĩnh (1954)
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những con người đã hóa thân thành một phần của dáng hình xứ sở. Có những cuộc đời mà khi nhìn lại, ta thấy ở đó không chỉ là số phận của một cá nhân, mà là cả một trang sử vàng của dân tộc. Với tôi, người anh hùng ấy không ở đâu xa, chính là ông nội – cựu chiến binh “Đỗ Văn Vĩnh”. Câu chuyện về cuộc đời ông, gắn liền với phiên hiệu Đoàn Sao Vàng lừng lẫy, đã trở thành bản trường ca bất tận, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Ông nội tôi sinh ngày 05/06/1954. Cái mốc thời gian ấy mang một định mệnh lịch sử kỳ lạ. Ông chào đời đúng vào mùa hè rực lửa khi cả dân tộc đang hướng về lòng chảo Điện Biên, khi chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" vừa được xác lập, chấm dứt chín năm kháng chiến chống Pháp. Sinh ra trong hào quang của hòa bình vừa lập lại trên miền Bắc, nhưng ông lại trưởng thành khi đất nước rơi vào cuộc chia cắt đau thương. Chính tiếng reo hò chiến thắng năm 1954 ấy đã hun đúc nên trong chàng thanh niên “Đỗ Văn Vĩnh” một ý chí sắt đá: muốn bảo vệ thành quả của cha ông, phải sẵn sàng dấn thân vào nơi lửa đạn.
Năm tháng thanh xuân đẹp nhất của ông nội tôi không nằm ở giảng đường hay phố thị, mà nằm trên những cung đường hành quân vạn dặm. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã lên đường, mang theo hành trang duy nhất là tình yêu đất nước nồng nàn. Ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Trung đoàn C17-E68, thuộc Sư đoàn 3 – Đoàn Sao Vàng anh hùng. Đây là sư đoàn bộ binh đầu tiên của Quân khu 5, đơn vị có lối đánh "xuất quỷ nhập thần", là nỗi khiếp sợ của quân thù trên chiến trường miền Trung nắng bụi
Lật lại những trang ký ức đỏ rực, ông thường kể về những ngày "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt". Tại đơn vị hỏa lực E68, ông và đồng đội đã đi qua những trận chiến khốc liệt nhất tại Bình Định, Quảng Ngãi và Tây Nguyên. Hình ảnh những người lính Sao Vàng kiên cường bám trụ bên mâm pháo giữa làn mưa bom từ pháo đài bay B-52 là một phần sự thật tàn khốc của chiến tranh. Giữa những cánh rừng trơ trụi vì chất độc hóa học, dưới cái nắng cháy da thịt của dải đất miền Trung, ông nội tôi cùng đồng đội đã viết nên những huyền thoại về lòng quả cảm
Tôi nhớ mãi ánh mắt ông mỗi khi nhắc về những người đồng chí ở C17. Có những đêm trắng hành quân xẻ dọc Trường Sơn, đói đến mức phải chia nhau từng củ mài, từng ngụm nước suối hòa lẫn bùn đất, nhưng tình đồng chí thì luôn ấm áp, vẹn nguyên. Với ông, mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm máu hồng của đồng đội – những người thanh niên đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, mãi mãi nằm lại nơi rừng già để giữ cho mạch máu giao thông và hỏa lực của sư đoàn không bao giờ tắt. Đúng như những câu thơ hào sảng về một thời hoa lửa:
"Vành mũ nan rách bụi chiến trường Màu áo xanh nhuộm bùn đất mẹ Lòng vẫn sáng như gương soi bóng nguyệt Chí vẫn bền như đá tạc nghìn năm.”
Chiến thắng ngày 30/04/1975 là nốt nhạc huy hoàng nhất trong bản trường ca cuộc đời ông. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, ông nội tôi – người lính C17 năm ấy – đã bật khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc cho ngày hội thống nhất, và cũng là những giọt nước mắt tiễn biệt những người đồng đội không kịp thấy ánh bình minh của ngày toàn thắng. Ông đã sống sót, đã đi qua bão lửa để trở về, mang theo một gia tài vô giá: tấm thẻ Hội viên đã sờn màu thời gian và những vết sẹo của chiến tranh trên cơ thể.
Trở về với cuộc sống đời thường, ông không màng đến công danh, cũng chẳng đòi hỏi đãi ngộ. Ông lẳng lặng cầm cày, cầm cuốc, tiếp tục cuộc chiến chống lại nghèo nàn và lạc hậu để xây dựng quê hương. Những lúc trái gió trở trời, vết thương cũ hành hạ, nhưng chưa bao giờ tôi thấy ông than vãn. Tinh thần của "Đoàn Sao Vàng" đã trui rèn nên một con người không bao giờ biết cúi đầu trước khó khăn. Ông dạy chúng tôi bằng sự nghiêm cẩn của quân đội nhưng cũng đầy bao dung của một người ông hiền hậu: "Sống trên đời, quan trọng nhất là mình đã sống xứng đáng với những người đã ngã xuống hay chưa".
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng như sương, ông nội Đỗ Văn Vĩnh vẫn là "cây cao bóng cả" che chở cho cả gia đình. Với tôi, ông là một pho sử sống, một tượng đài về lòng yêu nước. Mỗi câu chuyện ông kể về C17-E68 đều là một bài học đạo đức quý giá, giúp tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương của biết bao thế hệ đi trước
Ông nội ơi, dẫu mai này thời gian có làm mờ đi nhiều thứ, nhưng hình ảnh người chiến sĩ Đoàn Sao Vàng kiên trung trong bộ quân phục cũ năm nào sẽ mãi là ngọn hải đăng dẫn lối cho con. Con tự hào vô hạn về ông – người anh hùng của riêng con, người đã mang tinh thần "lừng lẫy năm châu" vào từng hành động nhỏ bé nhất của đời thường. Con nguyện sẽ tiếp bước lý tưởng của ông, sống một cuộc đời ý nghĩa và xứng đáng với màu cờ sắc áo mà ông đã trọn đời bảo vệ.



