Bài viết

CỰU CHIẾN BINH: PHẠM ĐỨC THỂ

Hưng Yên17/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH: PHẠM ĐỨC THỂ

Mỗi khi nhìn ông nội ngồi lặng trước hiên nhà, mắt hướng về một miền ký ức xa xăm, em lại nhớ đến những câu chuyện ông kể về “thời hoa lửa”. Người ta gọi như vậy vì đó là giai đoạn tuổi trẻ của cả một thế hệ nở ra giữa khói bom, rực sáng trong lý tưởng nhưng cũng bị lửa chiến tranh hun đốt đến tàn khốc. Hoa là tuổi xuân đẹp đẽ, còn lửa là đạn bom dữ dội; hai thứ tưởng như đối lập ấy lại hòa vào nhau để tạo nên những năm tháng không bao giờ phai mờ trong cuộc đời những người lính như ông em. Và chính từ những ký ức ấy, câu chuyện về cuộc đời ông trong chiến tranh bắt đầu mở ra…

Ông nội nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Hôm rời làng, ông vẫn còn nghe rõ tiếng bom chiều trước nổ chấn động cả đất trời. Khói đen vẫn cuộn lên từ những mái nhà chỉ còn trơ khung gỗ cháy dở. Ông kể, ánh mắt của một đứa bé hàng xóm mà ông nhìn thấy hôm đó vẫn hằn sâu trong trí nhớ: đôi mắt mở to nhưng vô hồn, như bị cướp trắng đi tương lai. Ông bảo chính khoảnh khắc ấy khiến ông hiểu chiến tranh không chỉ giết chết con người, mà còn giết cả những ước mơ chưa kịp nở.

Những ngày đầu vào chiến trường, ông học được rằng cái chết không phải điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là không biết nó đến lúc nào. Có những đêm cả đơn vị phải bò qua bãi bom bi chưa nổ. Người đi trước còn nói cười, bước sau đã biến mất như chưa từng tồn tại. Ông bảo nhiều lúc ông sợ tới mức không dám quay đầu vì không biết sau mình còn bao nhiêu người.

Hành quân trên Trường Sơn là chuỗi ngày dài kiệt quệ. Mưa rừng tầm tã, áo quần ẩm ướt cả tuần, da thịt phồng rộp. Muỗi rừng đốt khắp người. Ban đêm, gió lạnh như cắt, hơi thở vừa thoát ra đã như bị sương làm cho đông lại. Có đêm ông sốt run cầm cập, cả người như bị nhúng vào nước đá. Ông nói, có lúc tưởng mình sẽ ngủ mãi trong rừng, không bao giờ tỉnh lại.

Nhưng tàn khốc nhất vẫn là những trận đánh mà ông thường gọi là địa ngục không có đáy. Trong những trận mưa pháo, đất dưới chân nổ tung từng mảng. Tiếng đạn, tiếng bom, tiếng người gọi nhau hòa thành một âm thanh hỗn loạn đến nghẹt thở. Có lần đơn vị ông bị vây giữa đồng trống. Khi trận đánh kết thúc, nơi từng là bãi cỏ xanh giờ chỉ còn những miệng hố sâu và những khoảng lặng nhói đau.

Nhưng nỗi ám ảnh dai dẳng nhất trong lòng ông lại đến từ một trận đánh trong thung lũng vào đêm tối. Ông vừa bắn vừa dìu một người bạn bị thương ra khỏi trận địa. Bàn tay người bạn nắm chặt tay ông, cố nói gì đó nhưng hơi thở dần yếu đi. Khi đưa được ra sau gò đất, nụ cười của người bạn vẫn còn trên môi, chưa kịp nói trọn lời trăn trối. Ông bảo, tàn khốc nhất không phải là thấy người khác ngã xuống, mà là biết mình không đủ thời gian để cứu họ. Đói, rét và bệnh tật cũng là những kẻ thù vô hình. Có tuần liền đại đội không nhận được tiếp tế, mọi người chỉ có vài nắm cơm khô chia nhau. Khi không còn gì để ăn, lá rừng trở thành thức ăn duy nhất. Ông bị sốt rét đến mức người run lẩy bẩy, răng va vào nhau liên hồi. Vậy mà đồng đội vẫn thay nhau cõng ông, mặc cho chính họ cũng đang kiệt sức.

Ngày hòa bình, ông trở về làng trong bộ quân phục đã bạc màu. Bà cố ôm ông rất lâu, như sợ ông lại biến mất. Ông vẫn trẻ về tuổi đời nhưng đôi mắt thì đã già đi nhiều. Ông nói đó là ngày vui nhưng cũng là ngày buồn, vì số người không trở về còn nhiều hơn người sống sót. Giờ đây, mỗi khi ngồi trước hiên, ông vẫn thi thoảng nhìn vào khoảng trống. Những tiếng động mạnh làm ông giật mình. Dường như chiến tranh chưa bao giờ thực sự rời khỏi ông. Nó nằm lại trong những đêm dài ông trăn trở, trong những ký ức không bao giờ mờ phai.

Qua những câu chuyện của ông, em rút ra cho mình nhiều bài học sâu sắc. Đầu tiên là bài học về giá trị của hòa bình. Chỉ khi nghe ông kể về những tháng ngày sống và chết cận kề, em mới hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không phải điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người. Em cũng học được bài học về sự kiên cường: dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn có thể đứng vững nhờ tình đồng đội, lòng nhân hậu và niềm tin vào ngày mai. Cuối cùng, em hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là phải trân trọng, biết ơn và sống cho xứng đáng với hy sinh của thế hệ đi trước.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những gì ông nội trải qua vẫn sống mãi trong trái tim ông như một ngọn lửa nhắc nhở: hòa bình là món quà quý giá nhất mà mỗi chúng ta cần gìn giữ và trân trọng.

Hình ảnh cựu chiến binh Phạm Đức Thể

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn