Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH PHẠM HUY NGHỆ

Đắk Lắk05/05/2026Vương Trần Khoa (Đoàn xã Tây Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm vang của một thời “hoa lửa” vẫn còn đọng lại trong ký ức của những người từng đi qua. Trong số đó, ông Phạm Huy Nghệ – một cựu chiến binh quê ở Đắk Lắk – là người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho những năm tháng khốc liệt ấy.

Ông Nghệ lên đường nhập ngũ khi vừa bước qua tuổi hai mươi. Khi ấy, đất nước còn chìm trong bom đạn, và mỗi thanh niên đều mang trong mình một khát vọng giản dị mà thiêng liêng: góp sức bảo vệ Tổ quốc. Rời xa gia đình, ông bước vào cuộc sống quân ngũ với muôn vàn khó khăn. Những ngày hành quân dài giữa rừng núi Tây Nguyên, cái đói, cái khát và sự thiếu thốn luôn bủa vây. Có những lúc, ông và đồng đội phải ăn vội những gì kiếm được trong rừng, uống nước suối để cầm cự qua ngày.

Chiến trường không chỉ khắc nghiệt bởi thiên nhiên, mà còn bởi những trận đánh ác liệt. Ông Nghệ kể lại rằng, mỗi lần tiếng súng nổ lên là mỗi lần đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong một trận chiến, đơn vị của ông bị địch bao vây. Bom đạn dội xuống dữ dội, nhiều đồng đội đã ngã xuống. Giữa khói lửa mịt mù, ông cùng những người còn lại vẫn kiên cường chiến đấu, giữ vững trận địa. Chính lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết đã giúp họ vượt qua tình thế nguy hiểm.

Điều khiến ông nhớ mãi không phải là nỗi sợ, mà là tình đồng đội. Họ sống bên nhau, chiến đấu bên nhau và sẵn sàng hi sinh vì nhau. Những cái nắm tay vội vàng trước giờ ra trận, những lời dặn dò giản dị nhưng chan chứa tình cảm đã trở thành nguồn động viên lớn lao. Có những người ra đi mãi mãi, để lại trong lòng ông một khoảng trống không thể lấp đầy.

Ngày đất nước hòa bình, ông trở về với quê hương Đắk Lắk. Cuộc sống mới bắt đầu với nhiều khó khăn, nhưng ông chưa bao giờ nản lòng. Ông tham gia lao động, xây dựng kinh tế, góp phần dựng xây quê hương sau chiến tranh. Những vết thương chiến tranh có thể vẫn còn, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn luôn vững vàng.

Khi nhắc về quá khứ, ông Nghệ thường nói: “Chúng tôi đã sống và chiến đấu hết mình để đổi lấy hòa bình hôm nay.” Câu nói ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao hi sinh và tự hào. Đối với ông, điều quý giá nhất không phải là những chiến công, mà là được nhìn thấy đất nước yên bình, thế hệ trẻ được học tập và phát triển.

Câu chuyện của ông Phạm Huy Nghệ giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình. Những năm tháng “hoa lửa” không chỉ là quá khứ đau thương mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường và lòng yêu nước. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng những gì mình đang có, sống có trách nhiệm và không ngừng cố gắng để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông.

Dẫu thời gian trôi qua, những ký ức chiến tranh có thể dần lùi xa, nhưng tinh thần của một thời “hoa lửa” sẽ mãi được gìn giữ. Nó giống như một ngọn lửa âm ỉ cháy, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau – nhắc nhở chúng ta về lòng yêu nước, về sự hi sinh và về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn