Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Phạm Quốc Cường (20/1/1948)

Hưng Yên13/12/2025Phạm Thị Hồng Hạnh (Lớp: 8CTrường: THCS Lương Thế Vinh, Xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử nhân loại đã trải qua nhiều giai đoạn khó khăn đầy xương máu và nước mắt. Có lẽ giai đoạn khó khăn nhất của đất nước chúng ta là những cuộc chiến tranh tàn khốc. Việt Nam ta đã trải qua 1000 năm dựng nước và giữ nước, đến thời điểm hiện tại thế giới đã hoà bình nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn luôn còn đó trong mỗi chúng ta.

Bác em là Phạm Quốc Cường, sinh ngày 20/1/1948, quê ở thôn Cao Trung, xã Đình Phùng, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình nay thuộc thôn Cao Trung, xã Lê lợi, tỉnh Hưng Yên là 1 trong những chiến sĩ đã sống sót trở về sau bao ngày trên chiến trường khốc liệt ấy. Năm 1967, quân Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà ( Ngụy) tiếp tục đẩy mạnh " chiến tranh cục bộ " với nhiều chiến dịch lớn, khi đó bác chỉ mới 18 tuổi, với độ tuổi còn quá nhỏ để ra chiến trường. Khi đó, bác đã được cử vào Đoàn 559 ( Bộ Đội Trường Sơn Hồ Chí Minh) được thành lập vào ngày 19/5/1959 để phục vụ nhiệm vụ mở đường Trường Sơn, chi viện sức người, sức của từ miền Bắc vào chiến tranh miền Nam trong cuộc kháng chiến chống quân Mỹ và Ngụy. Khi đó nhiệm vụ chính của các chiến sĩ là vận chuyển vũ khí, trang thiết bị quân sự, hậu cần và đưa đón bộ đội, chuyển địch và bảo vệ hành lang. Ngày hôm đó, chiến sự xảy ra 1 cách đột ngột bác cùng các đồng đội của mình bỏ lại tất cả cùng chiến đấu vì tổ quốc. Bác ra trận với một vị thế vững chắc không ngại gian khổ. Con đường lúc bấy giờ rất gồ ghề, phương hướng thì khó xác định, bom tấn đạn mạc thì đầy rẫy, trời đất như xoay chuyển nhưng vì đất nước của chúng ta này vẫn còn đang nguy, bác không ngại cả việc ngã xuống mà vẫn tiếp tục tiến lên phía trước. Lúc ấy, nhiệm vụ của một người Bộ Đội Trường Sơn là chuyển vũ khí và đạn trường vào chiến trường cho quân giải phóng miền Nam. Khi đang thực hiện nhiệm vụ, thì có những người động đội của bác đã ngã xuống, hy sinh tại đây dù biết vậy nhưng các bộ đội vẫn tiếp tục đấu tranh vì đấy nước.

Sau trận chiến chống quân Mỹ và Ngụy, bác em may mắn sống sót nhưng những người đồng đội của bác thì không họ đã hy sinh cho tổ quốc này vì một ngày tươi đẹp mai. Họ đã chìm vào hoà làm một với đất như đang nói với chúng ta đi trên con đường mà cha ông ta đã chiến đấu với giặc để bảo vệ tổ quốc này. Kết thúc chiến tranh các chiến sĩ bộ đội Trường Sơn đã vận chuyển được hơn hàng chục triệu tấn vũ khí, trang thiết bị quân sự và hơn 2 triệu lượt bộ đội vào Nam. Năm 1975, khi chiến tranh kết thúc hoàn toàn cũng là ngày giải phóng miền Nam Thống Nhất Đất Nước bác em đã trở về sau bao ngày trên chiến trường. Khi về bác đã được nhận những tấm huân chương cao cả như huân chương chiến sĩ giải phóng hạng nhất do Chủ Tịch Hội Đồng cố vấn Nguyễn Hữu Thọ trao tặng. Sau chiến tranh này bác em cũng rất tiếc thương cho những chiến sĩ đã hy sinh trên chiến trường và còn đặc biệt bác cũng rất biết ơn đến người đồng đội đã cứu bác và nằm ở lại mãi trên mảnh đất ấy.

Bác là người bác em luôn yêu quý và trân trọng bởi vì không có bác ngày ấy thì sẽ không có em bây giờ cũng không phải là em yêu quý mỗi bác, em luôn yêu quý, tôn trọng đối với các chiến sĩ đã hy sinh trên chiến trường, các bác cựu chiến binh đã đổ máu vì tổ quốc vì cuộc sống ngày mai của chúng ta. Nhờ có các chiến sĩ mới có ngày hoà bình hôm nay, các em học sinh được rèn luyện, học tập cho ngày mai và mãi sau này để không phụ lòng ông cha ta ngày xửa. Mỗi chúng ta hãy trân trọng giá trị của hoà bình, những bài học về sự đau thương mất mát, đồng thời phải học cách yêu thương đùm bọc, đoạn kết với nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn