CỰU CHIẾN BINH PHẠM V ĂN CỰU :Giữ mãi ngọn lửa tuổi thanh xuân
THÔNG TIN NHÂN CHỨNG -Họ và Tên :PHẠM VĂN CỰ -Năm Sinh :1946 -Quê Quán : xóm 4 , thôn văn ông đông, xã đông vinh , huyện đông hưng , tỉnh thái bình ( nay thuộc xã bắc đông quan , tỉnh hưng yên ) -Tóm tắt công trình cống hiến : ÔNG đã tham gia khán chiến chống mỹ
Nội dung câu chuyện: Giữ Mãi Ngọn Lửa Tuổi Thanh Xuân Nơi Làng Quê Đông Vinh
Người lính Cụ Hồ.
Tìm về thôn văn ông đông , một miền quê yên bình của xã Đông vinh , huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, để gặp gỡ ông PHẠM VĂN CỰ, người cựu chiến binh đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, bên ấm trà nóng, ông cự bắt đầu câu chuyện đời binh nghiệp đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng.
Cựu chiến binh chia sẻ: Nhắc đến ngày ấy, tôi vẫn nhớ như in. Tôi nhập ngũ năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Cả làng đông vinh này hồi đó, thanh niên hăng hái lắm, ai cũng muốn cầm súng ra trận. Chúng tôi lên đường với bầu nhiệt huyết sục sôi, tạm biệt ruộng đồng, tạm biệt người thân, chỉ mong sớm ngày đất nước thống nhất.
Chúng tôi thuộc Sư đoàn 316 hoạt động chủ yếu ở mặt trận Quảng Trị, rồi sau đó tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Chiến trường khốc liệt lắm, bom đạn Mỹ dội xuống liên tục. Cái đói, cái khát, sốt rét rừng không làm chúng tôi chùn bước. Tình đồng đội lúc ấy thiêng liêng vô cùng, sống chết có nhau.
Kỷ niệm thì nhiều lắm, nhưng khoảnh khắc ngày 30 tháng 4 năm 1975 là không thể nào quên được. Khi nghe tin Sài Gòn giải phóng, chúng tôi ôm nhau khóc nức nở vì hạnh phúc. Bao nhiêu hy sinh, gian khổ cuối cùng cũng đổi lấy được ngày toàn thắng, đất nước sạch bóng quân thù. Đó là giây phút mà cả dân tộc Việt Nam vỡ òa, và những người lính chúng tôi cảm thấy tự hào vô hạn vì đã làm tròn trách nhiệm của mình.
Khó khăn nhiều chứ, anh. Khi trở về, tôi là thương binh hạng 2/4. Sức khỏe yếu, vết thương thường xuyên tái phát. Nhưng ý chí người lính Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tự nhủ, trong chiến tranh mình cống hiến xương máu, thì thời bình mình phải tiếp tục cống hiến sức lao động để xây dựng quê hương.
Tôi cùng gia đình bắt tay vào làm kinh tế vườn - ao - chuồng, phát triển nông nghiệp. Dần dần, cuộc sống cũng ổn định, nuôi dạy các con ăn học thành tài. Tôi luôn tâm niệm, người cựu chiến binh phải là tấm gương sáng về nghị lực vươn lên trong cuộc sống, không chỉ làm giàu cho mình mà còn giúp đỡ bà con trong thôn.
Tôi mong muốn thế hệ trẻ ngày nay hãy luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh đi trước đã hy sinh vì nền độc lập, tự do hôm nay. Các cháu hãy ra sức học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, đóng góp sức mình xây dựng quê hương Thái Bình ngày càng giàu đẹp. Truyền thống yêu nước của thôn văn ông đông, của xã Đông VINH phải được tiếp nối và phát huy.



