Cựu chiến binh: Phạm Văn Bái
Họ và tên: Phạm Văn Bái Ngày sinh: 03/02/1955 Nơi ở hiện tại: xóm 12, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: C7 Nơi tham gia chiến đấu: Vị xuyên Hà Tuyên, năm 1979
Họ và tên: Phạm Văn Bái
Ngày sinh: 03/02/1955
Nơi ở hiện tại: xóm 12, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên
Đơn vị: C7
Nơi tham gia chiến đấu: Vị xuyên Hà Tuyên, năm 1979
Kỉ niệm:
Năm 1979, khi cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, tôi là chiến sĩ thuộc C7 – một đại đội nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Chúng tôi hành quân lên Vị Xuyên (khi đó thuộc Hà Tuyên) trong những ngày trời còn rét cắt da, sương núi dày đặc phủ kín các sườn đồi.
Những ngày đầu, ai cũng còn bỡ ngỡ. Núi đá dựng đứng, rừng rậm chằng chịt, đường đi hiểm trở. Nhưng chưa kịp quen địa hình thì chiến sự đã ập đến. Tiếng pháo vang lên dồn dập từ phía bên kia biên giới, từng loạt đạn cày xới sườn núi. C7 nhanh chóng triển khai đội hình, chiếm lĩnh các vị trí phòng ngự.
Tôi vẫn nhớ buổi sáng đầu tiên bước vào trận đánh. Khi pháo vừa ngớt, bộ binh địch bắt đầu tiến lên. Đại đội trưởng ra lệnh giữ vững vị trí. Chúng tôi nằm ép sát chiến hào, tay siết chặt súng, chờ đợi. Khi bóng địch lấp ló sau những tảng đá, loạt đạn đầu tiên của C7 vang lên, xé tan không gian tĩnh lặng của núi rừng.
Trận đánh diễn ra căng thẳng. Địch đông và tiến công liên tục, còn chúng tôi vừa đánh vừa giữ chốt. Có lúc tưởng chừng không trụ nổi, nhưng mỗi khi nhìn sang đồng đội bên cạnh, thấy họ vẫn kiên cường chiến đấu, tôi lại có thêm sức mạnh. Anh Lâm – khẩu đội trưởng – bị thương ở vai nhưng vẫn không rời vị trí, vừa băng bó sơ qua vừa tiếp tục chỉ huy.
Đến chiều, sau nhiều đợt tiến công không thành, địch buộc phải lùi lại. Sườn núi im tiếng súng, chỉ còn lại khói súng và mùi đất đá cháy khét. Chúng tôi kiểm tra lại đội hình – nhiều người đã không còn nữa. Những khoảng trống trong hàng ngũ khiến ai cũng lặng đi.
Đêm xuống, cả đại đội tranh thủ củng cố lại công sự. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu mình đang đứng ở tuyến đầu của Tổ quốc. Giữa cái lạnh của núi rừng và sự khốc liệt của chiến tranh, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất.
Những ngày chiến đấu ở Vị Xuyên năm 1979 đã khắc sâu trong ký ức tôi. C7 khi ấy không chỉ là một đơn vị, mà là một gia đình – nơi mỗi người lính sẵn sàng hy sinh để giữ vững từng tấc đất biên cương.



