cựu chiến binh Phạm Văn Hớn

Chiếc Bi Đông Nước
Trong những năm tháng chiến tranh, ở một đơn vị hành quân trên dãy Trường Sơn có hai người lính trẻ là Minh và Tấn. Họ coi nhau như anh em ruột.
Một ngày nọ, đơn vị phải băng qua một khu rừng khô cằn giữa mùa nắng gắt. Nước uống trở nên vô cùng quý giá. Mỗi người chỉ còn lại một ít nước trong chiếc bi đông của mình.
Sau nhiều giờ hành quân, Tấn bị sốt cao và kiệt sức. Nhìn bạn mình môi khô nứt nẻ, Minh lặng lẽ đưa chiếc bi đông còn gần đầy cho Tấn.
— Cậu uống đi.
— Còn cậu thì sao?
— Mình vẫn chịu được.
Tấn biết Minh cũng đang rất khát, nhưng vẫn nhận lấy vài ngụm nước. Đêm đó, nhờ có nước và sự chăm sóc của đồng đội, Tấn dần hồi phục.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Hai người lính trở về quê hương, mỗi người một cuộc sống riêng. Một lần gặp lại trong buổi họp mặt cựu chiến binh, Tấn mang theo chiếc bi đông cũ đã sờn màu.
Ông nâng niu nó rồi nói:
— Nhiều người nghĩ thứ quý nhất trong chiến tranh là lương thực hay vũ khí. Nhưng với tôi, thứ quý nhất là tình đồng đội. Chiếc bi đông này đã nhắc tôi nhớ rằng có người sẵn sàng nhường phần nước cuối cùng của mình để cứu bạn.
Mọi người lặng đi xúc động.
Chiếc bi đông cũ kỹ ấy không chỉ chứa nước, mà còn chứa cả tình người, lòng dũng cảm và sự hy sinh của một thời hoa lửa. Và đó chính là điều còn mãi sau khi chiến tranh đã lùi xa.



