Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Phạm Văn Thịnh 1942

Hưng Yên09/12/2025Hoàng Minh Ngọc (Lớp :6B Trường : THCS Lương Thế Vinh, Xã Lê Lợi, tỉnh Hưng yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở làng tôi có ông Thịnh, một người thương binh đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và mất mát. Nay ông đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng theo năm tháng, đôi mắt hiền hậu nhưng sâu lắng như chứa cả một trời ký ức xưa. Vết thương ở chân vẫn hành hạ ông mỗi khi trời trở lạnh, vậy mà ở ông lúc nào cũng toát lên vẻ điềm đạm, hiền lành và giàu nghị lực khiến ai gặp cũng kính trọng.

Ngày còn trẻ, ông Thịnh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, nơi được coi là một trong những “điểm nóng” ác liệt nhất thời chiến. Trong một trận đánh dữ dội, giữa tiếng bom gào, đạn nổ, ông đã cùng đồng đội liều mình phá vòng vây của địch để đưa một nhóm trẻ nhỏ ra khỏi vùng oanh tạc. Chính lúc ấy, ông bị thương nặng ở chân. Vết thương ấy khiến ông mất đi một phần sức khỏe, nhưng chưa bao giờ ông than vãn. Ông luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê nhà với đôi chân đau nhức nhưng trái tim vẫn tràn đầy nhiệt huyết. Ông lao động chăm chỉ, làm vườn, nuôi gà và sống giản dị như bao người dân trong làng. Điều mà tôi kính phục nhất ở ông chính là tinh thần lạc quan, kiên cường. Dù vết thương cũ thường xuyên hành hạ, ông vẫn cố gắng tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh, vẫn cười hiền và luôn động viên lớp trẻ chúng tôi phải sống có ý nghĩa.

Có những chiều hè ngồi dưới bóng cây trước sân, ông lại kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện chiến trường. Ông không kể để khoe khoang chiến tích mà để nhắc nhở thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có — nó được đánh đổi bằng bao xương máu, bao tuổi trẻ của những người đi trước. Mỗi câu chuyện của ông đều như thắp lên trong lòng tôi một ngọn lửa biết ơn và trân trọng.

Đến dịp 27/7 hằng năm, bà con trong làng lại đến thăm hỏi, động viên ông. Nhưng lúc nào ông cũng chỉ cười, bảo rằng điều ông mong mỏi nhất chính là đất nước mãi yên bình, con cháu được học hành đến nơi đến chốn và có cuộc sống đầy đủ hơn ông ngày trước. Nghe ông nói, tôi càng hiểu rằng sự hy sinh của người thương binh không chỉ nằm ở những vết sẹo trên cơ thể, mà còn nằm trong ý chí vượt khó, trong tình yêu sâu nặng với quê hương đất nước.

Từ câu chuyện của ông Thịnh, tôi học được bài học quý giá rằng: phải sống biết ơn, biết trân trọng những gì mình đang có, phải cố gắng học tập và rèn luyện mỗi ngày. Những người như ông là minh chứng sống cho một thời hoa lửa gian khổ mà hào hùng, để hôm nay chúng ta được lớn lên dưới bầu trời hòa bình. Và tôi tự hứa sẽ nỗ lực hết mình để không phụ công lao của các thế hệ cha anh đã hy sinh vì Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn