Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Phùng Văn Quáng (xã Ea Wy)

Đắk Lắk02/12/2025Đoàn xã Ea Wy (Xã Ea Wy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN

“NGƯỜI LÍNH GIỮ THẮNG LỢI TRÊN ĐỒI KHÔNG TÊN”

Trên mảnh đất vùng cao Hoà An – Cao Bằng, có một người lính già dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng lên đầy tự hào. Đó là cụ Phùng Văn Quáng, người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Năm 1981, khi vừa tròn tuổi thanh xuân, cụ Quáng lên đường nhập ngũ. Cuộc chiến khi ấy đang rất cấp bách, huấn luyện gấp rút và khắc nghiệt. Các chiến sĩ trẻ ăn sáng chỉ bằng một cục bột mì, rồi bước vào những buổi tập dài triền miên. Nhưng không ai than khổ. Bởi trong tim họ, có một lý do lớn hơn tất cả: **bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Sau thời gian đào tạo hạ sĩ quan tại Xuân Mai, tháng 6 năm 1985, cụ được điều động lên mặt trận Hà Tuyên. Ở đó, bom đạn bủa vây, đất trời rung chuyển từng ngày. Trên những sườn núi gần dòng sông Nho Quế, nơi đẹp nên thơ nhưng đã bao lần nhuốm máu, đơn vị của cụ Quáng nhận nhiệm vụ đặc biệt: cắt đường liên lạc của địch, phá kho đạn và đánh áp sát tại chân đồi Xi Ca La.

Đêm ấy, gió núi thổi lạnh buốt. Hai mươi bốn chiến sĩ đặc công âm thầm men theo đường mòn, chỉ nghe tiếng tim thổn thức trong lồng ngực. Cụ Quáng được giao quản lý bảy đồng chí, tất cả đều còn rất trẻ.

Khi đêm xuống sâu nhất, họ **đột nhập phá kho đạn của địch. Rồi từ chân đồi, cả đơn vị xông lên đánh giáp lá cà. Tiếng súng nổ, ánh lửa loé lên như xé toạc màn đêm. Giữa khói đạn mịt mù, họ chiến đấu không lùi bước.

Trong trận chiến ấy, một đồng đội đã ngã xuống – để lại sau lưng tuổi xuân và khát vọng chưa kịp nói. Nhưng nhờ sự quyết tâm và lòng quả cảm, đơn vị bắt sống được 7 tên địch, thu 18 khẩu súng các loại và phá tan tuyến liên lạc quan trọng của đối phương.

Đó là chiến công thầm lặng nhưng góp phần giữ vững từng vùng đất biên cương của Tổ quốc.

Sau trận đánh, cụ Quáng trở về đơn vị rồi xuất ngũ, quay lại đời sống bình dị nơi quê hương. Nhưng dù thời chiến hay thời bình, cụ vẫn giữ trong mình ngọn lửa của người lính. Cụ tham gia nhiệt tình các phong trào, luôn kể cho lớp trẻ nghe về giá trị của hòa bình, về cái giá để giữ lấy độc lập hôm nay.

Nhiều bạn trẻ hỏi cụ:

“Điều gì khiến cụ không bao giờ sợ hãi?”

Cụ chỉ mỉm cười:

“Vì sau lưng chúng tôi là Tổ quốc, là gia đình, là thế hệ các cháu của ngày hôm nay.”

THÔNG ĐIỆP GỬI THẾ HỆ TRẺ

Câu chuyện của cụ Phùng Văn Quáng không chỉ là ký ức chiến tranh. Đó là lời nhắc nhở rằng:

“Hoà bình không tự nhiên mà có”

“Tự do hôm nay được trả bằng tuổi trẻ, máu xương của biết bao thế hệ.”

“Thế hệ trẻ phải sống có khát vọng, có trách nhiệm, có lý tưởng”, để xứng đáng với những người đã ngã xuống và những người đã hy sinh cả thanh xuân cho Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn