Cựu chiến binh Trần Hoạ
Nằm trong chuỗi hoạt động của đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” Ông Trần Hoạ sinh năm 1951, sống tại Thôn Tây Minh Lệ, đã kể lại cho em nghe về câu chuyện có thật kể về người đồng nghiệp của mình tên Kiên. Câu chuyện này là kể về khu rừng khét mùi thuốc súng năm 1979, ông Kiên đã kể:

Nằm trong chuỗi hoạt động của đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” Ông Trần Hoạ sinh năm 1951, sống tại Thôn Tây Minh Lệ, đã kể lại cho em nghe về câu chuyện có thật kể về người đồng nghiệp của mình tên Kiên.
Câu chuyện này là kể về khu rừng khét mùi thuốc súng năm 1979, ông Kiên đã kể:
Vào 1 buổi chiều mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tơ trời và cũng là nơi Kiên để lại 1 phần linh hồn mình vĩnh viễn nằm lại. "Giữa rừng sâu thăm thẳm, tiếng chim chóc im bặt, chỉ còn tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Tôi bị bỏ lại, đơn độc và kiệt sức. Bất chợt, ba họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào ngực: ba nữ binh Pol Pot với ánh mắt lạnh lùng, khăn rằn quấn chặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi không chọn chạy trốn vì biết chẳng thể nhanh hơn đạn. Tôi đứng lặng, nhìn thẳng vào mắt họ, cố tìm kiếm một tia nhân tính cuối cùng. Một người lên đạn, âm thanh khô khốc vang lên giữa đại ngàn. Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng trong đầu chỉ hiện lên ý nghĩ: 'Phải sống'. Cuộc đối đầu không lời ấy kéo dài như cả thế kỷ, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng manh như một sợi tóc."
"Bất ngờ, tiếng súng nổ vang từ phía xa rừng đại ngàn. Ba nữ lính giật mình, sự cảnh giác cao độ khiến họ xao nhãng khỏi tôi. Tận dụng khoảnh khắc ngàn vàng, tôi lao mình xuống triền dốc đá, mặc cho gai rừng cào xé da thịt. Phía sau, tiếng đạn găm vào thân cây khô khốc, tiếng hô hoán đuổi theo mất hút dần sau màn sương mù dày đặc. Tôi chạy như một con thú bị thương, không dám ngoảnh đầu, chỉ biết rằng phía trước là ánh sáng le lói của sự sống. Tôi đã thoát khỏi họng súng của Pol Pot, nhưng nỗi ám ảnh về ba gương mặt ấy vẫn sẽ theo tôi suốt cuộc đời."
Trời sập tối, tôi bị bắt lại sau cuộc truy đuổi không cân sức. Trong căn chòi lá dựng tạm giữa rừng le, ba người phụ nữ ấy không còn cầm súng, họ ngồi quanh đốm lửa nhỏ, ánh mắt lập lòe vẻ mệt mỏi hơn là thù hận. Một người — có lẽ là tổ trưởng — hỏi tôi bằng tiếng Việt bồi: 'Tại sao không chạy tiếp?'. Tôi cười nhạt, vết thương nơi chân đã tê dại: 'Rừng rộng thế này, chạy đi đâu ngoài cái chết?'. Cô ta im lặng, đưa cho tôi một mẩu lương khô sượng ngắt. Giữa bóng đêm mênh mông của Chiến trường Campuchia, ranh giới giữa kẻ thù và con người bỗng trở nên nhòe lệ khi họ cũng chỉ là những quân cờ bị cuốn vào vòng xoáy diệt chủng của chế độ Pol Pot."
"Sáng hôm sau, tiếng súng của đơn vị tôi vang lên rất gần. Ba nữ binh vội vàng thu dọn vũ khí. Thay vì kết liễu tôi để phi tang, người trẻ nhất trong số họ chỉ tay về hướng con suối nhỏ rồi ra hiệu cho tôi nằm im trong lùm rậm. Họ biến mất vào rừng sâu như những bóng ma, để lại tôi ngơ ngác giữa tiếng gọi đồng đội dồn dập. Tôi sống sót không phải vì tôi giỏi, mà vì trong giây phút tận cùng của cuộc chiến, một chút lòng trắc ẩn sót lại đã chiến thắng bản năng giết chóc. Câu chuyện về 3 người lính nữ Pol Pot ấy mãi là một mảnh ký ức vừa đau đớn, vừa kỳ lạ trong đời lính của tôi."
Sau khi nghe ông kể về Những ký ức chiến trường, tinh thần đoàn kết – kiên cường – bất khuất của thế hệ cha anh em càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình hơn. Em hứa sẽ cố gắng ra sức thi đua học tập và rèn luyện để xứng đáng là Cháu ngoan Bác Hồ.



