Cựu chiến binh Trần Văn Minh
Đã gần 70 năm trôi qua song những ký ức những ngày, tháng bị giam cầm, tra tấn tại các nhà tù của thực dân Pháp vẫn còn in đậm trong tâm trí của ông Trần Văn Minh, sinh năm 1933 ở thôn An Chiểu 1, xã Liên Phương (thành phố Hưng Yên).
Xuất thân từ gia đình bần nông, năm 16 tuổi, ông Minh tham gia Đại đội sông Luộc (Tiên Lữ), sau đó được điều về làm trung đội trưởng du kích của xã. Tháng 2.1952, trong một trận tham gia chống càn của thực dân Pháp và tay sai, ông Minh bị sa vào tay địch, bị bắt giam cầm trong bể nước của Nhà Thành (thành phố Hưng Yên). Tại đây, ông Minh bị kẻ thù dùng đủ cực hình để tra tấn nhằm khai thác thông tin về lực lượng bộ đội và phong trào cách mạng của ta. Trong một tháng bị giam cầm tại Nhà Thành, ngoài bị tra tấn bằng các hình thức như dùng búa đinh đập vào mắt cá chân, mắt cá tay, đổ nước vào mồm, cho điện giật, ông còn bị chúng bỏ đói, bắt ăn những thứ bẩn thỉu.
Sau khi bị giam cầm tại Nhà Thành, ông tiếp tục bị giặc Pháp đưa đi giam cầm tại một nhà tù ở tỉnh Hải Dương trong 1 tháng. Cũng không khác gì khi ở Nhà Thành, tại đây, ông Minh tiếp tục bị thực dân Pháp tra tấn với nhiều hình thức dã man như thời trung cổ. Với ý chí quật cường, ông Minh nhất quyết không khai và bị chúng đưa đi giam cầm tại các tỉnh Lai Châu và Điện Biên. Sống trong ngục tù đế quốc, với chế độ giam cầm hà khắc, ông Minh cùng nhiều chiến sỹ yêu nước, cách mạng phải chịu những trận đòn đau đớn tột cùng về thể xác, căng thẳng tột độ về tinh thần và bị hành hạ để “chết dần từng giờ, từng phút”. Máu, nước mắt, thời gian tù ngục đã cướp đi hạnh phúc riêng tư, sức khoẻ, tuổi thanh xuân, thậm chí cả mạng sống của không ít những người con ưu tú. Nhưng ông Minh và những đồng chí, đồng đội của mình vẫn giữ vững khí tiết, giữ trọn phẩm chất, kiên cường đấu tranh vì mục tiêu lý tưởng, hạnh phúc của nhân dân. Trong câu chuyện, ông Minh luôn toát lên sự kiên trung, lòng quả cảm và niềm tin vững chắc vào sự lãnh đạo của Đảng, vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc.
Ông Minh cho biết: "Trước sự tra tấn dã man và tàn bạo của kẻ thù, nếu không có ý chí kiên cường, phẩm chất cách mạng của Bộ đội Cụ Hồ thì tôi sẽ không thể vượt qua được. Đây vừa là thành công, vừa là kỳ tích và là kỷ niệm lớn nhất trong cuộc đời tôi". Tháng 4.1953, nhân cơ hội bộ đội ta tiến đánh một đơn vị của Pháp, ông Minh đã chớp thời cơ trốn khỏi chốn lao tù, trở về với đồng đội của mình. Ông được đưa về tỉnh Yên Bái nghỉ dưỡng, sau đó trở về địa phương tiếp tục tham gia lực lượng du kích địa phương. Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt, ông Minh tạm biệt vợ trẻ, con thơ lên đường ra mặt trận, chiến đấu đến khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước. Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, ông Minh đã 4 lần bị thương; được tặng thưởng Huân chương Chiến sỹ vẻ vang, Huân chương Kháng chiến và Huân chương Giải phóng.



