Cựu chiến binh: Trương Minh Đức
Hôm ấy, tôi có dịp trò chuyện với bác Trương Minh Đức, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Bác đã già, mái tóc bạc gần hết, nhưng giọng kể vẫn vang và rõ, như thể từng hình ảnh của quá khứ vẫn còn nguyên trước mắt.
Bác Đức bảo bác nhập ngũ năm vừa tròn mười chín. “Trẻ lắm, nhưng ai cũng muốn đánh cho đất nước hết chiến tranh.” – bác cười hiền khi nhớ lại. Đơn vị của bác thuộc bộ binh, nhiệm vụ chủ yếu là giữ chốt, vận chuyển đạn và chiến đấu trong những trận đánh giáp lá cà đầy khốc liệt.
Bác kể trong những tháng ngày ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn dội xuống như chưa từng ngừng nghỉ. Ngày nào bầu trời cũng đỏ lửa, mặt đất rung chuyển. Có khi một buổi sáng vừa sửa xong công sự, buổi chiều đã bị bom cày nát. Anh em đào lại, vá lại, vừa làm vừa hát cho đỡ sợ.
Kỷ niệm mà bác nhớ nhất là trận đánh giữ làng Cổ Thành. Hôm ấy trời mưa lớn, đất biến thành bùn loãng, súng ẩm, chân ai cũng nặng trĩu. Khi địch tràn lên, cả đơn vị xông ra phản kích. Bác còn nhớ tiếng anh Chính – tiểu đội trưởng – hét lớn trong tiếng đạn: “Còn người là còn trận địa!” Nhưng rồi trong một khoảnh khắc, bác thấy anh Chính ngã xuống, mắt vẫn hướng về phía trước.
Bác Thụ kể rằng trước khi mất, anh Chính chỉ kịp nắm tay bác và nói:
“Giữ lấy… đừng để chúng chiếm được…”
Câu nói ngắt quãng ấy như cắm vào tim bác. Suốt trận đánh hôm đó, bác chiến đấu như có ai đẩy sau lưng. Đơn vị cuối cùng đã giữ được trận địa, nhưng mất mát còn lại thì không gì bù đắp được.
Khi hòa bình lập lại, bác Đức trở về quê với đôi chân bị thương nhẹ và trái tim mang nặng những ký ức không bao giờ phai. Cuộc sống hậu chiến nhiều vất vả, nhưng bác bảo rằng so với những ngày trong bom đạn, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Kể đến cuối, bác nhìn tôi, ánh mắt hiền mà sâu:
“Chúng tôi không mong người đời nhớ tên, chỉ mong thế hệ sau biết rằng hòa bình này là máu xương của bao người. Nếu các cháu sống tử tế, cố gắng học hành, không phụ lòng lớp trước… là chúng tôi mãn nguyện rồi.”
Nghe xong câu chuyện, tôi hiểu rằng mỗi cựu chiến binh là một trang lịch sử sống. Qua lời kể của họ, tôi thấy rõ hơn sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước mãnh liệt đã làm nên độc lập ngày hôm nay.



