Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Vũ Đông 1932

Hưng Yên10/12/2025Ngô Quỳnh Chi (Lớp 6B - Trường THCS Lương Thế Vinh- Xã Lê Lợi – Tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời bom đạn vẫn còn vang vọng trong ký ức của nhiều gia đình. Với tôi, người lưu giữ rõ nhất hình ảnh hào hùng của những năm tháng ấy chính là cụ tôi. Dẫu nay mái tóc đã bạc và dáng người đã không còn vững chãi, mỗi khi nhắc về thời chiến, ánh mắt cụ lại sáng lên đầy kiên cường. Hình ảnh cụ – người lính năm xưa – vẫn luôn hiện lên trong tôi với tất cả sự dũng cảm, gan dạ và lòng yêu nước thiêng liêng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời bom đạn vẫn còn vang vọng trong ký ức của nhiều gia đình. Với tôi, người lưu giữ rõ nhất hình ảnh hào hùng của những năm tháng ấy chính là cụ nội tôi- Vũ Đông quê ở Xã Lê Lợi- Tỉnh Hưng Yên. Dẫu nay mái tóc đã bạc và dáng người đã không còn vững chãi, mỗi khi nhắc về thời chiến, ánh mắt cụ lại sáng lên đầy kiên cường , đầy tự hào. Hình ảnh cụ – người lính năm xưa – vẫn luôn hiện lên trong tôi với tấtcả sự dũng cảm, gan dạ và lòng yêu nước thiêng liêng.

Cụ nội tôi nhập ngũ khi mới 17 tuổi, tròn tuổi trưởng thành, nhưng đã đủ lớn để gánh trên vai trọng trách bảo vệ đất nước. Khi ấy, cụ được cử đi chiến trường B – nơi bom đạn liên tục rơi xuống và nhiều đồng đội trẻ tuổi đã ngã xuống. Cụ kể rằng ngày lên đường, bà cố khóc rất nhiều, lo lắng cho con trai còn quá trẻ. Nhưng cụ chỉ mỉm cười, nắm tay bà cố và nói: “Con đi để bảo vệ gia đình, làng xóm, và để mai này cháu được sống trong yên bình”.

Cụ kể rằng thời gian ở chiến trường B thật khốc liệt. Cả đơn vị phải hành quân hàng chục cây số qua rừng già, núi cao, thường xuyên đối mặt với bom đạn và mưa gió. Thức ăn ít ỏi, nhiều hôm chỉ có cơm nguội hay khoai rừng, nhưng tinh thần đồng đội giúp họ vượt qua tất cả. Cụ nói: “Chúng tôi ăn ít, ngủ ít, nhưng chưa bao giờ ai bỏ rơi ai. Có nhau, chúng tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết”.

Cụ còn kể một lần cụ bị thương trong trận đánh gần căn cứ địch. Mảnh đạn sượt qua vai, máu chảy đầy, nhưng cụ vẫn cố gắng đứng dậy để giúp đồng đội kéo những người bị thương vào nơi an toàn. Cụ bảo: “Lúc đó chỉ nghĩ phải sống để còn tiếp tục chiến đấu, để trở về gặp gia đình”. Hai người bạn thân đã dìu cụ vào hầm trú ẩn, băng bó tạm thời. Vết sẹo trên vai cụ đến bây giờ vẫn còn, như minh chứng sống cho những năm tháng gian khổ mà cụ đã trải qua.

Dù chiến tranh nguy hiểm, cụ vẫn nhớ nhiều kỷ niệm vui giữa những khó khăn. Cụ kể: “Những đêm rảnh rỗi, cả đơn vị ngồi quanh đống lửa, hát những bài ca cách mạng, đùa vui với nhau. Chỉ một cây đàn gãy mất dây thôi, mà tiếng đàn vẫn vang lên, làm chúng tôi quên đi mệt mỏi và lo lắng”. Những khoảnh khắc ấy khiến cụ và đồng đội thêm vững lòng, tin rằng hòa bình rồi sẽ đến.

Ngoài trận đánh, cụ cũng kể nhiều câu chuyện về sự đoàn kết và tình bạn ở chiến trường. Cụ thường nhấn mạnh: “Chiến tranh dạy chúng tôi biết yêu thương nhau hơn, quý trọng từng giây phút sống, và luôn giúp đỡ nhau không màng hiểm nguy”. Nhờ tinh thần ấy, cụ và đồng đội đã vượt qua nhiều thử thách, hoàn thành nhiệm vụ trên chiến trường B, đóng góp vào những chiến thắng quan trọng của đất nước.

Cuối cùng, sau nhiều năm chiến đấu, cụ trở về quê hương trong niềm vui chiến thắng. Cụ trở về không còn là chàng trai 17 tuổi hồn nhiên, mà là một người lính trưởng thành, giàu kinh nghiệm và đầy tự hào. Bà cố kể rằng ngày cụ trở về, cả xóm vui mừng, tự hào về người con trai dũng cảm đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ngồi bên cụ, nghe cụ kể chuyện về thời hoa lửa, tôi cảm thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào và biết ơn. Tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của bao hy sinh, gian khổ và lòng dũng cảm của thế hệ đi trước, trong đó có cụ nội tôi. Những câu chuyện cụ kể, lời nói của cụ, vết sẹo trên vai cụ đều nhắc tôi phải trân trọng cuộc sống hiện tại, cố gắng học tập thật tốt và sống có ích. Đối với tôi, cụ không chỉ là ông nội bình thường mà còn là một anh hùng thực sự, và tôi sẽ luôn ghi nhớ những năm tháng hào hùng ấy, để học theo tinh thần dũng cảm và yêu nước của cụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn