Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Vũ Đức Chất

Cựu chiến binh Vũ Đức Chất (sinh năm 1943 tại thôn Đồng Tiến, xã Quỳnh Lập, thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An) là một nhân chứng lịch sử đặc biệt. Ông là một trong số ít những người lính Việt Nam hiếm hoi trực tiếp cầm súng đi qua cả 4 cuộc chiến tranh lớn giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

An Giang18/05/2026Đoàn xã Phú An (Đoàn xã Phú An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm thanh bình bên bờ biển Quỳnh Lập (Hoàng Mai, Nghệ An), ngôi nhà của ông Vũ Đức Chất luôn đón những cơn gió lồng lộng từ khơi xa thổi vào, như chính cuộc đời lộng gió và đầy bão giông của người cựu binh đặc biệt này. Ở tuổi ngoại bát tuần, người lính từng đi qua cả bốn cuộc chiến khốc liệt ấy hiện ra trước mắt tôi với một vóc dáng cao gầy, dẻo dai nhưng vô cùng rắn rỏi, như một cây phi lao già cắm sâu rễ vào lòng cát biển quê hương. Mái tóc ông đã bạc trắng như cước, mỗi sợi tóc như một sợi chỉ thời gian dệt nên từ khói bom và lửa đạn. Trên khuôn mặt vuông vức, sương gió của ông, những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng không làm mờ đi nét uy nghiêm, chính trực của một người từng làm đại đội trưởng xông pha nơi trận mạc. Đôi mắt ông chính là ô cửa sổ mở vào quá khứ: một đôi mắt sâu thẳm, đôi lúc nheo lại đầy chiêm nghiệm, nhưng mỗi khi nhắc về những người đồng đội đã nằm lại ở Cồn Cỏ, Cánh đồng Chum hay chiến trường Campuchia, đôi mắt ấy lại ánh lên một thứ ánh sáng rực lửa, vừa kiên cường lại vừa rưng rưng xúc động.

Mỗi khi ông khoác lên mình bộ quân phục màu xanh sẫm đã sờn vai để tham gia các buổi gặp mặt truyền thống, người ta mới thấy hết vẻ đẹp hiên ngang của một chứng nhân lịch sử. Trên ngực áo của người cựu binh già, những tấm huân, huy chương lấp lánh như những vết son chói lọi, ghi dấu một thời oanh liệt mảnh đất nào ông cũng đã từng qua, dòng sông nào ông cũng đã từng lội. Đôi bàn tay ông to bè, thô ráp, các khớp ngón tay gồ ghề – đôi bàn tay đã từng ghì chặt báng súng trường bảo vệ đảo, từng vác đạn xuyên rừng Lào và từng băng bó cho đồng đội nơi biên cương phía Bắc. Thế nhưng, đôi bàn tay sần sùi ấy khi nâng niu những kỷ vật chiến trường lại nhẹ nhàng, trân quý đến lạ kỳ. Giọng nói của ông Chất âm vang, trầm ấm nhưng vô cùng dứt khoát, mang đậm chất giọng miền Trung đầy nắng gió. Khi ông cất lời kể chuyện, không gian xung quanh như lắng lại, cuốn người nghe trở về những năm tháng hoa lửa của dân tộc.Trở về với cuộc sống đời thường, trút bỏ bộ quân phục đỏ rực huân chương, ông lại trở về làm một người ông, người cụ hiền từ trong bộ quần áo bà ba giản dị. Nụ cười sảng khoái, đôn hậu luôn thường trực trên môi ông khi chăm sóc vườn cây hay lúc quây quần bên con cháu. Ở người lính già Vũ Đức Chất, cái vĩ đại của một người anh hùng dũng cảm và cái dung dị của một người nông dân xứ Nghệ đã hòa vào làm một, tạo nên một nhân cách cao đẹp, một tượng đài sống về lòng yêu nước để thế hệ trẻ mãi noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn