Cựu chiến binh

cựu chiến binh Vũ Minh Hảo

Hưng Yên13/12/2025Phạm Nguyễn Minh Nguyệt (Học sinh 8B - trường THCS Lương Thế Vinh – Xã Lê Lợi – Hưng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số những người tôi từng gặp, ông Vũ Minh Hảo là người để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Ông từng là một người lính chiến đấu vì nước vì dân trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, còn bây giờ ông là cán bộ thôn Nam Lâu – người mà ai trong thôn cũng kính trọng và quý mến. Ông Hảo là bạn thân của ông ngoại tôi từ thuở thanh xuân. Dù đã hơn nửa thế kỉ trôi qua, tình bạn ấy vẫn bền chặt như chưa từng bị thời gian làm phai mờ.

Dáng ông Hảo gầy gầy, mái tóc điểm bạc, từng sợi trắng lấp lánh dưới nắng chiều. Bước chân ông chậm rãi nhưng luôn chắc chắn. Đôi bàn tay của ông mang dấu tích của chiến tranh: ngón cái và ngón áp út ở tay phải đã mất nửa đốt. Mỗi lần nhìn vào những vết thương ấy, tôi lại thấy dường như quá khứ chiến tranh vẫn đang lặng lẽ hiện diện trên cơ thể ông. Thế nhưng, điều khiến mọi người yêu mến ông chính là nụ cười hiền hậu và ấm áp lúc nào cũng hiện trên gương mặt. Ở ông có sự giản dị mà gần gũi, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.

Ông Hảo thường chạy chiếc xe máy cũ đến nhà tôi vào những buổi chiều rảnh. Tiếng máy xe nổ khàn khàn trở thành âm thanh quen thuộc báo hiệu ông đến. Vừa bước vào sân, ông đã cất tiếng hỏi thăm sức khỏe mọi người, rồi ngồi xuống bộ bàn gỗ uống trà cùng ông ngoại tôi. Hai ông có thể trò chuyện hàng giờ liền, từ chuyện xóm làng, mùa màng đến những việc nhỏ nhặt, nhưng câu chuyện nào cũng chan chứa tình người. Thỉnh thoảng, ông lại pha vài câu nói đùa khiến không khí trở nên vui vẻ hơn khiến tôi dù ở xa cũng bật cười theo.

Điều làm tôi nhớ mãi chính là những lúc ông kể chuyện về chiến tranh. Dù rất ít khi nói về quá khứ, nhưng hễ nhắc đến, ông liền trở nên trầm ngâm hơn. Giọng ông chậm rãi, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại những tháng ngày tuổi trẻ của mình.

Tôi còn nhớ lần ông kể về trận chiến năm 1971 – 1972 ở Quảng Trị. Ông nói rằng trong đêm tối, pháo sáng bắn lên đỏ rực cả bầu trời, những tia sáng tỏa ra như những đóa hoa lửa – đẹp mà lạnh lẽo, vừa rực rỡ vừa đáng sợ. Ông bảo tuổi trẻ của ông và đồng đội cũng giống như những “bông hoa lửa” ấy: cháy hết mình, rực sáng giữa bom đạn, dũng cảm nhưng ngắn ngủi. Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại chiến trường, trở thành một phần của “Thời hoa lửa” thiêng liêng mà mỗi lần nhắc đến, lòng ông lại nghẹn ngào.

Dù không kể nhiều, nhưng mỗi câu chuyện ông nói đều chất chứa nỗi niềm sâu thẳm. Ông ít khi nhắc đến đau thương, mà chủ yếu kể những chuyện bình dị trong thôn, những niềm vui đời thường. Tôi cảm thấy ông chính là sợi dây kết nối tình làng nghĩa xóm, là người thổi vào cuộc sống sự ấm áp và yêu thương.

Ông Hảo rất quan tâm tôi. Mỗi lần thấy tôi cắm cúi học, ông lại đến gần, đặt tay lên vai và nhắc nhẹ: “Cố gắng lên cháu nhé, học để nên người, để sau này có ích cho gia đình và đất nước.” Ánh mắt ông khi nói vừa nghiêm nghị vừa tràn đầy thương yêu. Những lời dặn đó không chỉ là lời khuyên đơn thuần mà còn là sự gửi gắm của một người đã đi qua chiến tranh, thấu hiểu giá trị của hòa bình và mong thế hệ sau sống xứng đáng với những người đã hi sinh.

Đối với tôi, ông Hảo không chỉ là một thương binh hay cán bộ thôn. Ông là người bạn hiền hậu của ông ngoại, là người truyền cho tôi những bài học không sách vở nào dạy được. Từ ông, tôi hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.

Vì vậy, tôi tự nhủ phải cố gắng học tập, trưởng thành và sống thật tốt. Đó chính là cách mà thế hệ chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn với những người như ông – những con người đã hóa mình thành dáng hình của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cựu chiến binh Vũ Minh Hảo | Câu chuyện thời hoa lửa