Cựu chiến binh

cựu chiến binh Vũ Ngọc Bích (1958)

Hưng Yên21/12/2025Nguyễn Thị Hương Quỳnh (Lớp:7C Trường:THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng lịch sử của dân tộc Việt Nam không chỉ được viết nên trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm kéo dài suốt thế kỷ, mà còn được khắc sâu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 – nơi biết bao người lính trẻ đã đứng lên, giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trong dòng chảy dữ dội ấy, cựu chiến binh Vũ Ngọc Bích, sinh năm 1958, quê ở thôn Nam Đường Đông, xã Nam Cao, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, là một trong những người lính đã đi qua lửa đạn bằng cả trái tim quả cảm và nghĩa tình đồng đội sâu nặng.

Sinh ra trên mảnh đất quê lúa yên bình, tuổi thơ của Vũ Ngọc Bích gắn với con đê, bờ ruộng và những buổi chiều lộng gió. Nhưng lịch sử không cho thế hệ ông được sống trọn vẹn tuổi trẻ trong bình yên. Khi chiến sự biên giới phía Bắc bùng nổ, chàng trai mới đôi mươi đã khoác ba lô lên đường, rời xa mái nhà tranh nơi Nam Đường Đông để đến những dãy núi đá hiểm trở nơi biên cương Tổ quốc.

Chiến trường biên giới phía Bắc đón ông bằng cái lạnh cắt da của núi rừng, bằng sương mù dày đặc và những con đường mòn trơn trượt. Địa hình hiểm trở khiến việc hành quân vô cùng gian nan. Người lính phải leo dốc cao, bám đá tai mèo sắc nhọn, mỗi bước đi đều rớm máu. Lương thực khan hiếm, bữa ăn nhiều khi chỉ là nắm cơm nguội chia đều cho nhau, nước uống phải gạn từ khe đá. Đêm đến, các chiến sĩ cuộn mình trong áo mỏng, vừa chống rét vừa cảnh giác, bởi tiếng súng có thể vang lên bất cứ lúc nào.

Bom đạn, pháo kích dội xuống triền núi ngày đêm. Hầm hào tạm bợ, đất đá sạt lở liên tục. Có những thời khắc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Người lính trẻ Vũ Ngọc Bích đã phải học cách đối mặt với sợ hãi, kìm nén nỗi nhớ nhà để đứng vững nơi tuyến đầu, giữ trọn lời thề bảo vệ biên cương.

Nhưng giữa khốc liệt của chiến tranh, thứ sưởi ấm con người không chỉ là ngọn lửa trong bếp dã chiến, mà còn là tình đồng đội ấm áp đến lạ kỳ. Trong gian khó, từng miếng lương khô được bẻ đôi, từng ngụm nước chuyền tay. Khi một người bị thương, những cánh tay còn lành lặn lập tức nâng đỡ, che chắn giữa mưa pháo. Đêm lạnh nơi biên giới, các chiến sĩ nằm sát vào nhau, truyền hơi ấm, kể cho nhau nghe về quê hương, về cánh đồng lúa Thái Bình, về những điều bình dị để quên đi tiếng đạn réo ngoài kia.

Có những khoảnh khắc, ông không bao giờ quên hình ảnh đồng đội của mình – người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, người vẫn kịp trao lại ánh nhìn tin tưởng trước lúc hy sinh. Chính tình đồng đội keo sơn ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người còn lại tiếp tục bám trụ, giữ vững trận địa, không lùi bước trước bất cứ thử thách nào.

Khi tiếng súng lắng xuống, ông Vũ Ngọc Bích trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trong mình những ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa nơi biên cương. Trên cơ thể có thể không còn vết thương rõ ràng, nhưng trong tâm hồn là những vết hằn của chiến tranh, của những đêm không ngủ và những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi rừng núi phía Bắc.

Hôm nay, giữa cuộc sống hòa bình, nhắc đến cuộc chiến bảo vệ biên giới năm 1979, người ta càng thấu hiểu giá trị của sự hy sinh thầm lặng. Cựu chiến binh Vũ Ngọc Bích không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là biểu tượng cho ý chí kiên cường và tình đồng đội son sắt của người lính Việt Nam. Từ mảnh đất Nam Đường Đông yên bình đến biên cương gió rét, ông đã sống trọn vẹn một tuổi trẻ không tiếc thân mình vì Tổ quốc.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về những người lính giữ biên giới năm ấy vẫn cháy mãi như ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình đồng đội, và của niềm tin vào một Việt Nam độc lập, vững bền.Tấm gương ấy còn là lời nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng cuộc sống hoà bình hiện tại,sống phải có tình có nghĩa để từ đó nỗ lực học tập,tiếp bước cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn