Cựu chiến binh Vũ Thị Tuyết
Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Vũ Thị Tuyết Ngày tháng năm sinh: 05/01/1959 Địa chỉ: Xóm Khuôn 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: 01/1978 Xuất ngũ: 02/1982
Chiều ngày 18/3/2026, thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi cùng các em học sinh lớp 6A1 thuộc Liên đội trường TH&THCS Phục Linh đã đến thăm nhà của cựu chiến binh Vũ Thị Tuyết – một người lính đã từng nhập ngũ vào thời kỳ sau năm 1975.
Khi đến nơi, tiếp đón chúng tôi là một nữ cựu binh tóc đã điểm bạc, ở độ tuổi gần 70, gương mặt hiền hậu và thân thiện, đầy tinh thần hiếu khách. Bác đã kể cho chúng tôi nghe khá nhiều kỉ niệm khi còn trong quân ngũ, giúp chúng tôi hiểu hơn về những khó khăn, gian khổ mà những người lính đã từng trải qua trong giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc. Những ngày tháng 3 năm 1978, nắng Tây Nguyên không chỉ vàng mà còn rực lên một sắc đỏ của khát vọng. Tôi, cô gái vừa bước qua tuổi mười tám với đôi bím tóc còn thơm mùi bồ kết, đã xếp lại những giấc mơ giảng đường để khoác lên mình màu áo xanh quân tình nguyện. Điểm đến là Trung đoàn 723, Sư đoàn 333 (Quân khu 5) – nơi mà cái tên đã trở thành một phần máu thịt của vùng đất Đắk Lắk đầy nắng gió.
Khúc quân hành giữa đại ngàn
Ngày ấy, biên giới Tây Nam đang vẫy gọi, và vùng đất Đắk Lắk khi đó vẫn còn in hằn những vết sẹo của chiến tranh cùng sự quấy phá của tàn quân FULRO. Chúng tôi, những nữ chiến sĩ của Trung đoàn 723, bước vào đời lính không bằng những vần thơ lãng mạn mà bằng những cơn sốt rét rừng run cầm cập và những chuyến hành quân xuyên đêm qua rẫy cà phê, rừng khộp.
Tôi nhớ như in cái cảm giác lần đầu cầm súng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen thêu thùa giờ đây chai sần vì cuốc đất trồng khoai, vì lau chùi nòng súng. Nhưng giữa cái khắc nghiệt ấy, tâm hồn chúng tôi vẫn nở hoa. Sư đoàn 333 ngày ấy không chỉ là đơn vị chiến đấu mà còn là những người khai hoang, dựng xây kinh tế. Chúng tôi vừa canh gác bình yên cho buôn làng, vừa cùng đồng bào Ê-đê, M'nông gieo những hạt mầm xanh trên vùng đất đỏ bazan.
Những đóa hoa trong lửa đạn
Có những đêm nằm dưới tán rừng Ea H'leo, ngắm ánh trăng treo lơ lửng trên đầu súng, chúng tôi nhỏ to kể cho nhau nghe về quê nhà. Có chị nhớ mẹ ở miền Trung cát trắng, có bạn thương người yêu đang chiến đấu ở chiến trường K. Trong cái gian khổ của "thời hoa lửa", sự nữ tính không hề mất đi, nó chỉ chuyển hóa thành sự kiên cường.
"Chúng tôi đi vào cuộc chiến với nụ cười của tuổi trẻ, không phải vì không biết sợ, mà vì tình yêu mảnh đất này lớn hơn mọi nỗi sợ hãi."
Năm 1978 ấy, Trung đoàn 723 là nhà, là gia đình. Những bữa cơm chỉ có muối trắng và măng rừng nhưng ấm áp tình đồng chí. Chúng tôi đã sống những ngày đẹp nhất, dù đó là những ngày hầm hập hơi nóng của đất bazan hay những mùa mưa xối xả trắng trời cao nguyên.
Lời nhắn gửi thời gian
Giờ đây, khi mái đầu đã điểm bạc, mỗi khi nghe lại tiếng cồng chiêng hay ngửi thấy mùi hoa cà phê thơm nồng, trái tim tôi lại lỗi nhịp về những năm tháng ở Sư đoàn 333. Chúng tôi đã viết tiếp bản hùng ca của cha anh bằng chính tuổi xuân thanh tân nhất của mình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa năm 1978 vẫn cháy mãi trong tim. Nó nhắc nhở tôi rằng: Hạnh phúc không chỉ là nhận lấy, mà là khi ta biết hiến dâng cả một thời hoa niên cho Tổ quốc.



