Cựu Chiến Binh xung phong - Võ Hoàng Tuấn
Cựu thanh niên xung phong Võ Hoàng Tuấn mỗi khi nhắc lại những ngày tải đạn ra chiến trường, ánh mắt ông lại xa xăm như nhìn về một thời tuổi trẻ đầy gian lao mà cũng đầy tự hào. Ông kể, những năm tháng ấy, cả đơn vị ông được giao nhiệm vụ vận chuyển đạn dược, lương thực từ hậu cứ vào các điểm chốt tiền tuyến. Công việc tưởng chừng chỉ là khuân vác, nhưng thực chất lại hiểm nguy không kém bất kỳ trận đánh nào. “Chỉ cần một viên pháo rơi trúng, cả đội có thể không còn ai sống sót,” ông nói, giọng trầm xuống. Đêm hành quân, ông Tuấn cùng đồng đội khoác trên vai những bao đạn nặng trĩu, có lúc lên đến hơn ba chục ký. Đường rừng lúc nào cũng tối mịt, chỉ có ánh trăng lờ mờ xuyên qua kẽ lá soi bước chân. Họ phải đi trong im lặng tuyệt đối để tránh bị địch phát hiện. Nhiều lúc đang băng rừng thì pháo địch bất ngờ dội xuống, cả đội chỉ kịp lăn xuống những hố bom cũ hoặc áp sát vào gốc cây lớn. Có lần ông Tuấn ngã dúi xuống, bao đạn đè lên ngực khiến ông thở không nổi, nhưng khi tiếng pháo vừa ngớt, ông lại gượng dậy, tiếp tục đi vì phía trước đơn vị đang rất cần đạn. Ông nhớ nhất một đêm mưa lớn, đường rừng trơn như đổ mỡ. Cả toán phải bò, phải vịn vào nhau mà đi. Bùn ngập đến bắp chân, có chỗ lún đến đầu gối. Đồng đội ai nấy đều kiệt sức, nhưng không ai bảo ai, họ vẫn động viên nhau: “Ráng chút nữa thôi, tới rồi!” Lúc đưa được những thùng đạn cuối cùng vào hầm chỉ huy, nghe tiếng các chiến sĩ tiền tuyến reo lên mừng rỡ, ông cảm thấy mọi gian khổ dường như tan biến. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Tuấn trở về đời thường với nhiều vết thương âm ỉ do những năm tháng gian lao để lại. Thế nhưng trong ký ức ông, quãng đời thanh niên xung phong vẫn luôn là niềm tự hào sâu sắc. Ông bảo, chính những đêm tải đạn giữa rừng sâu đã dạy ông biết thế nào là tình đồng đội, là trách nhiệm, là ý chí không lùi bước trước hiểm nguy. Và dù thời gian có trôi đi, những kỷ niệm ấy vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim người lính năm xưa |



