Bài viết

Cựu chiến binh:Nguyễn Văn Trung

Hưng Yên06/01/2026Vũ Quang Huy (11a5)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, trong buổi trò chuyện tại nhà văn hóa thôn, tôi được nghe bác Trung – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi – kể lại những năm tháng chiến tranh mà bác từng trải qua. Bác ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, bàn tay run run nhưng ánh mắt vẫn sáng, như chứa cả một thời tuổi trẻ rực lửa.

Bác kể rằng ngày bác nhập ngũ mới tròn mười chín tuổi, trẻ hơn cả chúng tôi bây giờ. Ra đi chỉ mang theo ba bộ quần áo, vài trang nhật ký và lời dặn của mẹ: “Giữ gìn sức khỏe con nhé”. Thế rồi bác cùng đồng đội hành quân vào chiến trường miền Nam, nơi mà bom đạn gần như không lúc nào ngớt. “Ngày ấy, sợ thì có sợ,” bác cười nhẹ, “nhưng nghĩ đến đất nước mình còn đang bị giày xéo, ai cũng tự nhủ phải bước tiếp thôi”.

Bác nhớ nhất là những đêm chiến đấu trong rừng. Mưa rừng dầm dề, muỗi đốt khắp người, nhưng cả đơn vị vẫn căng mắt quan sát, tay luôn đặt sẵn vào cò súng. Có lần đơn vị bị pháo địch dội trúng, căn hầm sập xuống, bác bị đất vùi kín từ ngực trở xuống. Trong khoảnh khắc ngỡ như cái chết cận kề, bác chỉ lo cho những đồng đội bên cạnh. May mắn thay, mọi người đã đào bác lên kịp thời. Nhắc lại lúc ấy, bác lặng đi một chút rồi nói: “Nhờ đồng đội mà bác còn ngồi đây hôm nay. Thời chiến, tình người quý lắm cháu à”.

Bác cũng kể về những hy sinh mà bác không thể nào quên. Nhiều người bạn cùng trang lứa đã nằm lại giữa rừng sâu, tuổi đời còn chưa kịp hai mươi. Họ để lại những bức thư không bao giờ gửi được, những ước mơ còn dang dở. Khi kể đến đây, giọng bác chùng xuống, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường: “Các chú ấy không còn nữa, nhưng chiến thắng hôm nay có phần máu xương của họ. Mình sống được là phải sống cho tốt”.

Kết thúc câu chuyện, bác nhìn chúng tôi và nói rằng điều bác mong nhất là thế hệ trẻ hiểu được giá trị của hòa bình. Bác không cần chúng tôi phải làm điều gì to lớn, chỉ cần sống tử tế, học hành chăm chỉ và yêu nước theo cách của mình đã là đủ để không phụ sự hy sinh của những người đi trước.

Rời buổi trò chuyện, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh bác Trung với đôi mắt sáng, giọng kể trầm ấm và những câu chuyện vừa đau thương vừa tự hào. Nhờ lời kể của bác, tôi hiểu hơn rằng hòa bình hôm nay là món quà được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, là ký ức không bao giờ phai với những người lính đã đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn