Cứu chữa tù binh địch (1)
Dù đã bước sang tuổi 96 nhưng khi được hỏi chuyện chiến đấu, cựu chiến binh (CCB) Đỗ Thanh Bình ở tổ dân phố số 2, phường Gia Thụy, quận Long Biên, TP Hà Nội vẫn rất hào hứng: “Những ngày ở chiến trường Điện Biên Phủ, chúng tôi luôn được cấp trên quán triệt làm tốt công tác địch vận và chính sách tù, hàng binh, nhất là kịp thời cứu chữa tù binh địch bị thương...”.
Hồi tưởng về quá khứ, ông Bình kể: “Trong 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thủ đô Hà Nội từ sau ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến (19-12-1946), tôi được tổ chức Mặt trận Việt Minh giao nhiệm vụ cùng với các lực lượng dựng chiến hào, đục tường nhà thông nhau, tiếp tế cho các chốt của đơn vị tự vệ chiến đấu. Khi quân ta tổ chức rút lên chiến khu để bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ, tôi tình nguyện tòng quân, cùng các lực lượng bí mật vượt sông Hồng cơ động đến khu căn cứ tập kết... Cuối năm 1949, tôi được điều chuyển công tác về Tiểu đoàn 29, Trung đoàn 88, Đại đoàn 308. Từ đó, tôi cùng đơn vị tham gia các chiến dịch, các trận chiến đấu ác liệt, đặc biệt là được góp sức trong Chiến dịch Điện Biên Phủ”.
Sau Chiến thắng Điện Biên Phủ (tháng 5-1954), ông Bình được giao nhiệm vụ ở lại phụ trách công tác chính trị của Đội điều trị 8 thuộc Đại đoàn 308. Lực lượng gồm các y, bác sĩ, dân công làm công tác thu dung tù binh Pháp bị thương. CCB Đỗ Thanh Bình kể lại: “Ngày ấy, theo lệnh của chỉ huy, chúng tôi đi xuống các hầm nắm tình hình và vận chuyển tù binh địch. Có những tên bị đạn găm vào người vẫn chưa được phẫu thuật. Có những tên bị mảnh bom, đạn làm mất một phần cơ thể nhưng chưa được băng bó. Chúng tôi dùng cáng khiêng những tên lính Pháp bị thương từ dưới hầm sâu lên trên mặt đất. Đường cơ động khi đó có rất nhiều vật cản. Công tác vận chuyển tù binh Pháp gặp nhiều khó khăn. Lính Pháp to cao, nặng nề, bị thương không vận động được khiến chúng tôi và anh em dân công rất vất vả trong việc vận chuyển”.



