Cựu chiến binh

Cứu chữa tù binh địch (1) (1)

Dù đã bước sang tuổi 96 nhưng khi được hỏi chuyện chiến đấu, cựu chiến binh (CCB) Đỗ Thanh Bình ở tổ dân phố số 2, phường Gia Thụy, quận Long Biên, TP Hà Nội vẫn rất hào hứng: “Những ngày ở chiến trường Điện Biên Phủ, chúng tôi luôn được cấp trên quán triệt làm tốt công tác địch vận và chính sách tù, hàng binh, nhất là kịp thời cứu chữa tù binh địch bị thương...”.

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Võ Nhai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lực lượng thu dung khi đó phân chia một bộ phận vào rừng chặt tre, gỗ dựng lán, căng dù trên cánh đồng Mường Thanh để điều trị cho tù binh. Trên chiến trường chằng chịt hầm hào, công sự, ngổn ngang vật cản, mặt đất bị cày xới tung lên. Thời tiết thì mưa, nắng thất thường. Mưa xuống, hầm và hào giao thông đầy nước, bùn nhão nhoét. Đã vậy, lán trại đơn sơ, bộ đội phải che chắn không để ướt tù binh địch. Chạy đua với thời gian, đội điều trị đã làm việc hết khả năng, liên tục suốt ngày đêm, ưu tiên sơ cứu những tù binh bị thương nhẹ, điều trị những tù binh bị thương nặng, sàng lọc tù binh địch, phẫu thuật sơ bộ và chuyển về tuyến sau. Trong điều kiện chữa trị dã ngoại thiếu thốn, ban đêm, các bác sĩ phải phẫu thuật dưới ánh đèn dầu. Cùng với đó là vật tư, thuốc men không đáp ứng kịp thời, gây khó khăn cho công tác chữa trị ban đầu.

Những tên lính bị thương nặng kêu la đau đớn, khi ấy, bác sĩ phải động viên, nhân viên y tế chăm sóc tận tình. Bộ đội ta quan tâm bảo đảm việc ăn uống cho tù binh địch. Ông Bình chia sẻ: “Mặc dù rất vất vả nhưng chúng tôi luôn quán triệt tư tưởng của cấp trên chú ý đến công tác tù, hàng binh, chính sách khoan hồng của ta. Trong quá trình thu dung lính Pháp bị thương, có một nữ y tá người Pháp rất tích cực hỗ trợ đơn vị. Khi thấy tôi nói được tiếng Pháp, cô ta khẩn khoản đề nghị: “Thưa ông, tôi là y tá ở Điện Biên Phủ, tôi muốn gửi tới Cụ Hồ một lá thư, xin tha tội để về nước Pháp có được không?”. Nghe vậy, tôi trả lời: “Tôi không có quyền quyết định điều đó. Cô viết thư, tôi sẽ gửi lên cấp trên”.

Ông Bình sau khi nhận thư đã chuyển lên chỉ huy cấp trên. Còn nữ y tá người Pháp thì nhiệt tình dẫn các lực lượng cứu hộ xuống hầm. Tới đâu cô cũng nhắc nhở mọi người: “Các ông cứ đi theo vết chân của tôi, nếu đi chệch có thể vướng vào mìn nổ”. Nhờ có sự hướng dẫn của cô y tá mà quân ta gặp nhiều thuận lợi trong giải cứu, vận chuyển tù binh địch bị thương ra khỏi hầm. Công việc thu dung, điều trị cho tù binh địch bị thương kéo dài trong vài tháng. Sau đó, ông Bình được lệnh rút về tiếp quản Thủ đô Hà Nội ngày 10-10-1954. “Trước ngày trở về Thủ đô, có một niềm vinh dự lớn đó là tại Đền Hùng, tôi cùng đồng đội được gặp Bác Hồ và lắng nghe những lời căn dặn ý nghĩa, sâu sắc của Người”, CCB Đỗ Thanh Bình tự hào kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn