Cựu dân công nhớ đêm đào bới trong im lặng để cứu người
Một đêm năm 1972, ông Đinh Văn Lợi (83 tuổi, Nho Quan, Ninh Bình) cùng đồng đội đào bới suốt nhiều giờ để tìm người bị vùi sau trận bom. Ông nói, “đó là đêm dài nhất cuộc đời”.
Ông Lợi vẫn nhớ rõ âm thanh của đêm hôm đó.
“Không phải tiếng bom… mà là sự im lặng sau bom.”
Một kho hàng bị đánh trúng. Nhiều người bị vùi dưới đất.
“Không ai dám gọi to. Sợ gây chú ý.”
Họ đào bằng tay, bằng xẻng, trong bóng tối.
“Chỉ nghe tiếng thở… rồi có người kêu rất khẽ.”
Âm thanh yếu ớt ấy khiến họ đào nhanh hơn.
Sau nhiều giờ, họ cứu được vài người.
“Có người sống. Có người… không.”
Ông nói:
“Đào đất để tìm người sống… nhưng cũng có lúc biết mình đang đào để tìm người đã mất.”


