Cựu chiến binh

Cứu đồng đội khỏi hố bom

Sau một trận oanh kích, con đường hành quân của đơn vị bị phủ đầy đất đá. Khói còn lẩn trong những tán cây. Mọi người đang kiểm tra lại đội hình thì nghe tiếng gọi từ phía trước: — Có người ở dưới!

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cứu đồng đội khỏi hố bom

Sau một trận oanh kích, con đường hành quân của đơn vị bị phủ đầy đất đá.

Khói còn lẩn trong những tán cây.

Mọi người đang kiểm tra lại đội hình thì nghe tiếng gọi từ phía trước:

Có người ở dưới!

Tôi và Lâm lập tức quay lại.

Ngay bên mép đường là một hố bom lớn. Đất đá xung quanh còn mới, cây cối bị xô lệch.

Một người lính trong đội hình bị trượt xuống hố.

Cậu ấy vẫn tỉnh nhưng không thể tự đứng lên.

Người phụ trách lập tức nhắc mọi người giữ khoảng cách an toàn và kiểm tra khu vực trước khi tiếp cận. Sau những trận đánh, đất đá và khu vực bị ảnh hưởng có thể còn nguy hiểm.

Khi xác định vị trí đã an toàn, chúng tôi mới tìm cách đưa đồng đội lên.

Một sợi dây được chuẩn bị.

Hai người giữ phía trên.

Những người khác đứng quan sát và hỗ trợ.

Tôi gọi xuống:

Anh em cố gắng nhé! Chúng tôi đưa đồng chí lên.

Người dưới hố đáp lại:

Tôi còn tỉnh! Cứ từ từ!

Lâm nằm sát mép hố, đưa tay xuống.

Nắm lấy tay tôi!

Người lính cố với lên.

Lần đầu chưa được.

Lâm lại gọi:

Bình tĩnh! Từ từ thôi!

Cuối cùng, với sự phối hợp của mọi người, người lính được đưa lên khỏi hố.

Ngay khi lên đến mặt đường, cậu ấy nằm thở dốc.

Anh em vây quanh kiểm tra.

Quân y lập tức đến chăm sóc.

Không ai hỏi trước tiên rằng mình đã mệt thế nào.

Mọi người chỉ hỏi:

Có đau ở đâu không?

Có chóng mặt không?

Có cần cáng không?

Sau khi được kiểm tra, người lính ấy ngồi dậy, nhìn chúng tôi rồi nói:

Cảm ơn anh em.

Lâm cười:

Cảm ơn gì. Cùng đơn vị mà.

Tôi nhìn chiếc hố bom phía trước.

Nó chỉ là một khoảng đất sâu giữa rừng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra chiến trường không chỉ thử thách lòng can đảm.

Nó còn thử thách cách con người đối xử với nhau.

Khi một người gặp khó khăn, những người còn lại không thể bước tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra.

Họ phải dừng lại.

Phải kiểm tra.

Phải giúp nhau.

Phải đưa người đồng đội trở lại đội hình.

Một lúc sau, đơn vị tiếp tục hành quân.

Người lính vừa được cứu được bố trí đi ở giữa đội hình để mọi người tiện quan sát.

Lâm đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại hỏi:

Ổn không?

Cậu ấy gật đầu:

Ổn rồi.

Tôi nhìn ba người đi cạnh nhau và bất giác nhớ câu nói của trung đội trưởng từ những ngày đầu huấn luyện:

“Trong một đơn vị, không ai đi một mình.”

Nhiều năm sau, bác Được kể lại câu chuyện ấy rất giản dị.

Bác không coi đó là một chiến công lớn.

Bác chỉ nói:

“Lúc ấy chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì đặc biệt. Thấy đồng đội gặp nạn thì phải cứu. Sau này nhìn lại mới hiểu, chính những việc tưởng như nhỏ bé ấy đã giữ chúng tôi lại với nhau.”

Bác nhớ nhất ánh mắt của người đồng đội khi được kéo lên khỏi hố bom.

Một ánh mắt biết ơn.

Một cái gật đầu.

Một bàn tay nắm chặt bàn tay người bên cạnh.

Rồi tất cả lại khoác ba lô và tiếp tục bước đi.

Chiến tranh để lại nhiều dấu tích trên đất đai, nhưng cũng để lại những câu chuyện về tình người. Giữa một hố bom, điều đáng nhớ nhất không phải là sức mạnh của tiếng nổ, mà là những bàn tay đã đưa một người lính trở lại với đồng đội của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn