Bài viết

CỨU NƯỚC CHÍNH LÀ CỨU NHÀ

Ninh Bình21/04/2026Trần Công Khánh (Xã Yên Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xã Lưu Kiếm, huyện Thủy Nguyên có 12 mẹ được Nhà nước phong tặng

danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ Đỗ Thị Vuông (1903 - 1989) ở thôn

Phúc Liệt là một tấm gương tiêu biểu. Mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, mẹ phải phiêu

bạt khỏi quê hương kiếm sống.

Cũng như mọi người, sau Cách mạng tháng Tám 1945, mẹ sung sướng được

làm người dân nước Việt Nam độc lập. Niềm vui chung đó như một nguồn lực thúc

đẩy mẹ tích cực tham gia công tác xây dựng làng xóm, lam làm đồng áng, đảm

đang việc nhà, nuôi dạy các con lên người. Giặc Pháp gây hấn, trở lại xâm lược

quê hương, đất nước. Mẹ động viên chồng tham gia kháng chiến đánh Pháp, trừ

gian bảo vệ xóm làng. Hòa bình lập lại, mẹ hăng hái cùng các con tham gia xây

dựng cuộc sống mới, chế độ mới ngay tại quê nhà.

Năm 1964, giặc Mỹ thua to ở miền Nam, chúng điên cuồng leo thang chiến

tranh, dùng không quân bắn phá miền Bắc. Sẵn lòng yêu nước, mẹ Vuông đã động

viên 3 người con trai của mình: “Nước mất thì nhà tan, còn nước thì còn gia đình,

cứu nước là cứu nhà, tuổi thanh niên các con hãy làm tròn bổn phận của mình với

đất nước”.

Vâng lời Đảng và Bác Hồ kêu gọi, làm theo lời dạy của mẹ, anh Đức xung

phong lên đường đánh Mỹ. Anh đã cùng đồng đội vượt Trường Sơn vào chiến đấu

và hy sinh anh dũng tại chiến trường Thừa Thiên - Huế. Ở nhà, mẹ thường xuyên

động viên con dâu, giúp con dâu trong việc gia đình, chăm nom các cháu học hành

để con có thời gian tham gia công tác Hội phụ nữ. Tiếp bước anh trai, trong 2 năm

1966 - 1967, hai anh em Tân và Ruẩn cũng lên đường đánh Mỹ.

Anh Tân vào bộ đội phòng không. Được đóng quân trên mảnh đất đã nuôi

dưỡng mình, Tân tự hào lắm. Anh cùng đơn vị chiến đấu nhiều trận bảo vệ vùng

trời phía Bắc thành phố Hải Phòng, rồi về bảo vệ cầu Đá Bạc trên quê hương Thủy

Nguyên. Mẹ đã đến tận đơn vị thăm và động viên con trai cùng anh em trong đơn

vị chiến đấu. Thế rồi, đơn vị anh được điều vào chiến đấu trên tuyến lửa Quảng

Bình. Trong một trận đánh trả máy bay địch, bảo vệ đoàn xe vận tải, anh cùng

khẩu đội chiến đấu kiên cường và đã hy sinh oanh liệt.

Anh Ruẩn vào miền Nam chiến đấu. Thiếu thốn, đói khát, gian khổ và ác liệt

đã không làm anh nản lòng, chùn bước. Anh đã chiến đấu kiên cường và lập công

xuất sắc. Ngày 18-2-1973, trong trận chiến đấu giữ đất, chống địch lấn chiếm vùng

giải phóng, anh đã anh dũng hy sinh…

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, ba năm liền mẹ Vuông động

viên 3 người con trai yêu quý tình nguyện lên đường đánh giặc. Ba người con của

mẹ hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc là một tổn thất to lớn của mẹ. Đau

thương là vậy, nhưng mẹ cũng rất đỗi tự hào về các con của mẹ đã sống hiếu trung

với Tổ quốc, với nhân dân. Nén đau thương, mẹ động viên và cùng con dâu nuôi

dạy các cháu trưởng thành. Nối tiếp truyền thống quê hương, gia đình, 4 cháu của

mẹ lại lần lượt lên đường bảo vệ Tổ quốc. Với những cống hiến to lớn đó, mẹ đã

được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.

Đã tám năm vĩnh biệt con cháu, bà con xóm làng, mẹ về cõi vĩnh hằng với tổ

tiên. Song lý lẽ giản dị và cao đẹp của mẹ ngày nào “Nước mất thì nhà tan, tuổi

thanh niên các con hãy lên đường làm tròn bổn phận với đất nước”, vẫn còn sống

mãi, đáng để cho chúng ta hôm nay ghi nhớ, học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn