Cựu Thanh Niên Xung Phong (23)
Khi lật giở những trang sử vàng của dân tộc, thế hệ trẻ chúng tôi thường hình dung về "thời hoa lửa" qua tiếng bom gầm đạn dội, qua những khúc quân hành rầm rập bước chân. Thế nhưng, có một góc khuất của chiến tranh không hề vang lên tiếng nổ mà lại mang sức công phá vỡ nát tâm can: đó là sự tĩnh lặng tột cùng khi người mẹ nhận tờ giấy báo tử của con mình. Trong hàng triệu người mẹ vĩ đại của đất nước, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (1892 - 2011) hiện lên như một huyền thoại sống, một cây đạ
Khi lật giở những trang sử vàng của dân tộc, thế hệ trẻ chúng tôi thường hình dung về "thời hoa lửa" qua tiếng bom gầm đạn dội, qua những khúc quân hành rầm rập bước chân. Thế nhưng, có một góc khuất của chiến tranh không hề vang lên tiếng nổ mà lại mang sức công phá vỡ nát tâm can: đó là sự tĩnh lặng tột cùng khi người mẹ nhận tờ giấy báo tử của con mình. Trong hàng triệu người mẹ vĩ đại của đất nước, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (1892 - 2011) hiện lên như một huyền thoại sống, một cây đại thụ bám rễ sâu vào vùng đất Đồng Tháp Mười, nhẫn nại đi qua sương gió của trọn vẹn ba thế kỷ.
Sống thọ 119 tuổi, cuộc đời Mẹ vắt ngang qua những thăng trầm của thế kỷ 19, thế kỷ 20 và cả thập niên đầu của thế kỷ 21. Tuổi thọ hiếm có ấy dường như không chỉ là sự ưu ái của thời gian, mà thiêng liêng hơn, đó như một mệnh lệnh của lịch sử. Tạo hóa để Mẹ ở lại nhân gian lâu đến thế, có lẽ là để Mẹ được sống thay phần đời dang dở của những đứa con đã ngã xuống. Để rồi, qua đôi mắt đã đục mờ vì năm tháng, Mẹ kịp nhìn ngắm giang sơn thu về một mối, đất nước vươn mình rực rỡ trong hòa bình. Mẹ chính là nhân chứng sống động nhất, đau thương nhất nhưng cũng kiên cường nhất của một dân tộc anh hùng.
Tuổi trẻ hôm nay sinh ra trong hòa bình, đôi khi chỉ xước một vết thương nhỏ đã vội vã than vãn. Vậy làm sao chúng ta có thể thấu tận cùng nỗi đau của một người phụ nữ mười lần mang nặng đẻ đau, thì có tới bảy lần phải tự tay tiễn con trai và một lần tiễn cháu nội ra trận, để rồi không một ai trở về? Bảy người con của Mẹ lần lượt ngã xuống trên các chiến trường khốc liệt từ năm 1958 đến năm 1973. Căn nhà nhỏ ở Tuyên Bình Tây, Long An đã bao lần phải chết lặng trước những tờ giấy báo tử. Trái tim người mẹ dù làm bằng sắt thép cũng phải tan chảy, nhưng Mẹ Viết không hề gục ngã. Mẹ không gào thét oán trách đất trời, mà chọn cách "nuốt nước mắt vào trong", giấu nỗi đau tột cùng vào những đêm ngồi nhai trầu móm mém trong bóng tối, giấu vào chiếc áo bà ba sờn vai sương gió. Sự im lặng nhẫn nại ấy vĩ đại hơn bất kỳ bản hùng ca nào, bởi Mẹ thấu hiểu rằng các con của Mẹ không mất đi, máu xương các anh đã hóa thân vào từng tấc đất, ngọn cỏ của quê hương.
Lịch sử vẫn còn ghi lại, kẻ thù đã từng bắt bớ, tra tấn dã man và ép Mẹ gọi các con về chiêu hàng. Thế nhưng, trước họng súng quân thù, cây cổ thụ của Đồng Tháp Mười ấy vẫn hiên ngang đứng thẳng. Không một lời khai báo, không một sự nhượng bộ, tình mẫu tử thiêng liêng của Mẹ đã hòa quyện và thăng hoa thành tình yêu Tổ quốc dũng liệt. Mẹ sẵn sàng gác lại hạnh phúc cá nhân, hiến dâng những khúc ruột của mình để đổi lấy mùa xuân vĩnh cửu cho dân tộc. Và rồi, khi tiếng súng đã ngừng vang trên quê hương, Mẹ lại trở về với hình ảnh một bà cụ nông dân hiền từ, dung dị, nở nụ cười móm mém hiền hậu vỗ về đàn cháu, chắt, chít gần 500 người.
Khép lại những trang sử đẫm máu và hoa, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay nhìn về Mẹ Trần Thị Viết không chỉ với niềm rưng rưng thành kính, mà còn bằng một nguồn cảm hứng dấn thân mãnh liệt. Cuộc đời Mẹ là bài học sâu sắc nhắc nhở chúng tôi rằng: Bầu không khí tự do chúng ta đang hít thở mỗi ngày không phải ngẫu nhiên mà có. Nó được mua bằng máu của các anh hùng liệt sĩ, và được gìn giữ bằng cả đại dương nước mắt của những người mẹ. Qua lăng kính của người trẻ, sự tri ân không thể chỉ dừng lại ở niềm xót thương, mà phải hóa thành hành động.
Tên tuổi của Mẹ Viết cùng hàng vạn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác chính là những ngọn hải đăng rọi chiếu, để tuổi trẻ biết trân trọng hiện tại, sống trách nhiệm hơn và cống hiến hết tài trí của mình cho công cuộc xây dựng đất nước. Trái tim Mẹ Trần Thị Viết đã ngừng đập, nhưng nhịp đập son sắt ấy đã kịp truyền lửa sang hàng triệu trái tim người trẻ, hóa thành một tượng đài hoa vĩnh cửu, tỏa hương thơm ngát trong thời đại hòa bình.


