Cựu Thanh Niên xung phong
Trong nhịp sống hiện đại của một sinh viên ngoại ngữ thế hệ Gen Z, đôi khi những khái niệm về "chiến tranh", "bom đạn" hay "xẻ dọc Trường Sơn" dường như chỉ còn năm lại trong những thước phim tư liệu cũ kỹ. Thế nhưng, sau cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Thị Lan - một cựu Thanh niên xung phong (TNXP) từng tham gia mở đường tại ngã ba Đồng Lộc, tôi mới chợt bừng tỉnh: Lịch sử chưa bao giờ xa xôi, lịch sử vẫn đang sống trong từng hơi thở của những con người quả cảm ấy. Bác Lan tham gia cách mạng khi
Trong nhịp sống hiện đại của một sinh viên ngoại ngữ thế hệ Gen Z, đôi khi những khái niệm về "chiến tranh", "bom đạn" hay "xẻ dọc Trường Sơn" dường như chỉ còn năm lại trong những thước phim tư liệu cũ kỹ. Thế nhưng, sau cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Thị Lan - một cựu Thanh niên xung phong (TNXP) từng tham gia mở đường tại ngã ba Đồng Lộc, tôi mới chợt bừng tỉnh: Lịch sử chưa bao giờ xa xôi, lịch sử vẫn đang sống trong từng hơi thở của những con người quả cảm ấy.
Bác Lan tham gia cách mạng khi mới tròn 18 tuổi - cái tuổi đẹp nhất của người con gái, cũng chính là cái tuối của chúng tôi bây giờ. Thay vì những bộ váy áo lụa là hay giảng đười v học, bác chọn khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, cầm cuốc, cầmxẻng xông pha vào những nơi hiểm nguy nhất.
"Lúc đó chẳng ai sợ chết cả cháu ạ. Tiếng bom nỗ chát chúa bên tai, đất đá văng mù mịt, nhưng chỉ cần nghe tiếng còi báo hiệu xe vận tải sắp qua, tất cả lại lao ra san lấp hố bom, dẫn đường cho xe tiến vào tiền tuyến," bác Lan hồi tưởng với đôi mắt ánh lên niềm tự hào.
Điều khiến tôi xúc động nhất trong câu chuyện của bác không phải là sự khốc liệt của chiến trường, mà là tinh thần lạc quan đến lạ kỳ. Giữa làn mưa bom bão đạn, những cô gái thanh niên xung phong vẫn tranh thủ thêu khăn, hát cho nhau nghe và mơ về một ngày đất nước thống nhất. Đó là thứ sức mạnh tinh thần khủng khiếp mà thế hệ trẻ chúng tôi ngày nay cần phải học hỏi - sự kiên định và lòng yêu đời ngay cả trong nghịch cảnh. Dưới lăng kính của một người trẻ, tôi không chỉ nhìn thấy ở bác Lan một "nhân chứng lịch sử", mà tôi thấy một biểu tượng về lý tưởng sống. Nếu thời đại của bác là "thời hoa lửa" với súng đạn và hy sinh, thì thời đại của chúng tôi là cuộc chiến trên mặt trận tri thức và hội nhập.
Thông qua câu chuyện của bác, tôi tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, dùng vốn ngoại ngữ của mình để lan tỏa những giá trị lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam đến với bạn bè quốc tế. Chúng tôi - những sinh viên K48 Trường Ngoại ngữ - sẽ tiếp nối ngọn lửa của cha anh, sống một tuổi trẻ rực rõ và có ích, để xứng đáng với những giọt máu và nước mắt đã đổ xuống cho nền độc lập hôm nay.
Lịch sử không chỉ là những gì đã qua, lịch sử là điểm tựa để chúng tôi vững bước tới tương lai.



