Cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Ó
Mùa mưa năm 1982, trên đất bạn Campuchia, đơn vị của anh Hùng – lính thông tin – đóng quân giữa rừng rậm Pursat. Mưa rơi suốt ngày, đường trơn lầy, dây điện thoại thường xuyên bị đứt vì pháo kích.
Một buổi chiều, trong lúc đi kiểm tra đường dây, anh Hùng cùng người bạn thân là anh Lợi bất ngờ bị địch phục kích. Đạn bay rát rừng, hai người lao vào hố đất, vừa bắn trả vừa tìm cách bảo vệ chiếc máy điện đài – “trái tim” liên lạc của đơn vị.
Khi trận đánh tạm lắng, anh Hùng phát hiện anh Lợi bị thương nặng. Anh băng bó cho bạn, rồi cõng anh trở về trong cơn mưa xối xả.
Giữa đường, anh Lợi nắm tay Hùng, khẽ nói:
“Nếu tao không qua khỏi… nhớ gửi giùm tao bức thư này… cho má tao ở Long An.”
Anh Hùng siết chặt tay bạn, nước mưa hòa với nước mắt.
Sáng hôm sau, anh Lợi hy sinh. Bức thư vẫn còn ướt, nét chữ nhòe đi vì mưa.
Khi chiến tranh kết thúc, anh Hùng mang bức thư về quê bạn. Người mẹ già run run nhận lấy, nước mắt rơi xuống lá thư đã ố vàng. Bà nói khẽ:
“Cảm ơn các con… cảm ơn những người lính đã không quên nhau.”
Anh Hùng đứng lặng. Trong gió chiều quê nhà, tiếng ve vang lên như nhắc lại lời thề năm ấy – lời thề của những người lính từng đi qua Campuchia, vì hòa bình và tình nghĩa không biên giới.



