Cựu THanh niên Xung Phong - Trần Thị Hường
Mảnh đất Quảng Trị hơn 30 năm sau ngày giải phóng, những vết tích của chiến tranh đã lùi dần vào quá khứ, ngay cả chiến trường xưa như Trạm 7, Trạm 8 thuộc phía Nam đường 9 giờ đi tìm lại, những cựu nữ TNXP của Trung đội nữ B30-VK2 Quảng Trị cũng phải vạch lá, băng rừng mới thấy dấu tích.
Với chúng tôi, những người lần đầu đến với mảnh đất Quảng Trị, được đặt chân lên mỗi dấu tích xưa đều cảm nhận được sự vĩ đại của thế hệ cha ông đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ Tổ quốc.
Chiến tranh đã cướp mất của nhiều cựu nữ TNXP sức khoẻ và tuổi xuân. Có người không trở về khi đất nước hoà bình; có người vì mưu sinh thường nhật, người già yếu ốm đau đã không có dịp gặp nhau trong mỗi lần họp mặt. Nhưng với họ, ký ức về những ngày binh lửa không hề phôi pha theo thời gian. Trong căn phòng nhỏ ấm cúng, chúng tôi gặp những phụ nữ nhỏ nhẹ nhưng can trường trong hoạt động cách mạng, nay giữa đời thường lại là tấm gương mẫu mực.
Nghe kể về bà Trần Thị Hường, Chi hội trưởng Chi hội cựu TNXP TP Đông Hà đã lâu, nhưng nay chúng tôi mới được gặp mặt. Giống như tưởng tượng của tôi, bà có chất giọng Quảng Trị ấm áp. Là Chi hội trưởng, bà luôn đau đáu làm thế nào để giúp đỡ các cựu TNXP xóa đói giảm nghèo, nhất là những nữ TNXP cô đơn. Ngoài vận động các tổ chức, cá nhân giúp đỡ, bản thân bà đã trích đồng lương thương binh ít ỏi để đóng góp quỹ tình thương, quỹ khuyến học, giúp đỡ các hội viên nghèo.
Bà trực tiếp đỡ đầu hộ gia đình anh Nguyễn Xuân Bảo bị tai biến, vợ ốm đau dài ngày ở khu phố 3, phường 1, TP Đông Hà. Sinh ra và lớn lên trong gia đình có truyền thống cách mạng tại xã Triệu Lăng, huyện Triệu Phong, 15 tuổi bà đã làm giao liên, đưa thư từ liên lạc cho cách mạng.
Với bí danh Minh Huệ, vóc người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, thông minh, bà đã nhiều lần qua được những cuộc kiểm duyệt gắt gao của địch. Trong một trận càn, bà bị địch bắt. Tưởng rằng cô bé non nớt đó sẽ không chịu được đòn tra tấn dã man của quân thù, nhưng mọi người đều lầm. Lòng gan dạ của bà đã khiến giặc thất bại. Không khai thác được gì, chúng buộc phải thả bà.
Ra tù, được bổ sung vào Liên đội TNXP giải phóng Quảng Trị, đây là thời gian có ý nghĩa nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của bà. Bà được kết nạp vào Đảng, được lên tuyến đầu với nhiệm vụ xẻ núi, mở đường, tải đạn, lương thực chi viện cho bộ đội. Để đưa gạo, vũ khí tiếp tế cho bộ đội, bà và đồng đội phải vượt núi, trèo đèo, lội suối rất gian khổ.
Năm 1969, bà được ra Bắc học Trường Quân chính quân khu Tả Ngạn, sau đó trở về quê hương làm Trạm phó Trạm Thống nhất Khu ủy Trị Thiên với nhiệm vụ chuyển công văn, tài liệu mật của Đảng, đưa đón cán bộ từ đồng bằng lên miền núi.
Quảng Trị thời kỳ ấy bị bom Mỹ bắn phá ác liệt, nhiệm vụ giao liên vô cùng quan trọng. Nhưng bà và đồng đội nêu cao tinh thần quyết chiến "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu thông tin liên lạc không thể ngừng". Những ý chí, quyết tâm đó bà đã cùng cả dân tộc làm nên chiến thắng vĩ đại năm 1975.
Sau khi nghỉ chế độ, là một thương binh, sức khỏe có hạn nhưng bà tích cực tham gia vào công tác đoàn thể. Bà đã kinh qua nhiều chức vụ như đại biểu Hội đồng nhân dân phường 1, Phó Bí thư Chi bộ khu phố 3, khu phố trưởng… Bà kể: "Muốn làm tốt mọi phong trào, trước tiên gia đình mình phải hạnh phúc, mẫu mực, tích cực tham gia vào các phong trào của địa phương". Trong tim bà luôn đau đáu làm thế nào để các đồng đội của mình thoát nghèo vươn lên.


