Cựu TNXP - Đỗ Thị Tuyết
Trong quá trình tìm hiểu về những cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp gặp gỡ bà Đỗ Thị Tuyết, sinh năm 1948, dân tộc Kinh, hiện đang sinh sống tại khu Nậm Tường, thị trấn Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Dù mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng khi nhắc đến quãng thời gian tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, giọng nói của bà vẫn đầy xúc động và tự hào.
Bà kể rằng, năm 1964, khi vừa tròn mười sáu tuổi, bà đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Đó là thời điểm đất nước đang bước vào những năm tháng khó khăn, ở khắp mọi miền đều cần sức trẻ để xây dựng các công trình phục vụ phát triển kinh tế và bảo vệ Tổ quốc. Bà được phân công làm nhiệm vụ tại Công trường Thủy điện Nậm Rốm và gắn bó với đơn vị từ năm 1964 đến năm 1971.
Theo lời bà, công việc trên công trường vô cùng vất vả. Hằng ngày, các đội viên Thanh niên xung phong phải lao động giữa núi rừng, tham gia vận chuyển vật liệu, san gạt mặt bằng, đào đắp đất đá và thực hiện nhiều công việc phục vụ xây dựng công trình. Những đôi vai nhỏ của các cô gái tuổi mười tám, đôi mươi phải gánh những gùi đất, những tảng đá nặng. Đôi bàn tay vốn mềm mại nhanh chóng trở nên chai sần vì cuốc, xẻng và lao động liên tục.
Điều kiện sinh hoạt lúc ấy còn rất thiếu thốn. Những căn lán dựng tạm giữa công trường vừa là nơi nghỉ ngơi, vừa là mái nhà của các đội viên Thanh niên xung phong. Mùa mưa đường trơn lầy lội, mùa đông giá rét, còn mùa hè nắng nóng gay gắt. Dẫu vậy, không ai than phiền hay chùn bước. Mọi người luôn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ với mong muốn góp phần xây dựng những công trình có ý nghĩa cho quê hương và đất nước.
Qua lời kể của bà, tôi cảm nhận rõ tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Những người trẻ khi ấy đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng luôn coi nhau như người thân. Họ cùng lao động, cùng chia sẻ từng bữa cơm, từng chiếc chăn và cùng vượt qua những ngày tháng gian khó. Chính tình cảm ấy đã giúp họ có thêm nghị lực để cống hiến suốt nhiều năm trên công trường.
Khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, bà Đỗ Thị Tuyết không nói nhiều về những khó khăn của bản thân mà chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Bà cho rằng điều quý giá nhất là tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho đất nước. Đó là niềm tự hào mà đến hôm nay, dù đã nhiều năm trôi qua, bà vẫn luôn gìn giữ trong tim.
Trước khi chia tay, bà gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay rằng, mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu thế hệ Thanh niên xung phong ngày trước cống hiến bằng sức lao động và tinh thần vượt khó thì thế hệ trẻ hôm nay hãy cống hiến bằng tri thức, sự sáng tạo và lòng nhiệt huyết. Bà mong các bạn trẻ luôn biết trân trọng hòa bình, gìn giữ truyền thống cách mạng của dân tộc, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
Câu chuyện của bà Đỗ Thị Tuyết giúp tôi hiểu rằng, phía sau mỗi công trình được xây dựng trong những năm tháng khó khăn của đất nước là biết bao mồ hôi, công sức và tuổi thanh xuân của lực lượng Thanh niên xung phong. Những ký ức ấy không chỉ là niềm tự hào của riêng bà mà còn là nguồn cảm hứng để thế hệ hôm nay tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí vươn lên trong cuộc sống.


