Cựu tù Nguyễn Thị Huệ - Chiếc khăn tay từ ngục tù Côn Đảo
Năm 1969, khi mới ngoài đôi mươi, Nguyễn Thị Huệ tham gia hoạt động cách mạng và bị địch bắt, đày ra Côn Đảo. Trong chốn lao tù khắc nghiệt, bà cùng các nữ tù chính trị vẫn bí mật học tập, đấu tranh và động viên nhau giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Chiếc khăn tay nhỏ do đồng đội tặng đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, tiếp thêm nghị lực để bà vượt qua những năm tháng tù đày.
Nhà tù Côn Đảo, năm 1971.
Giữa căn phòng giam chật hẹp, không khí nóng hầm hập. Những bức tường đá xám xịt như giữ lại mọi âm thanh và ánh sáng.
Nguyễn Thị Huệ ngồi tựa lưng vào tường. Sau nhiều ngày bị tra khảo, cơ thể bà gầy đi thấy rõ.
Bỗng một người chị lớn tuổi trong buồng giam lặng lẽ đưa cho bà một chiếc khăn tay đã ngả màu.
Người chị nói nhỏ:
– Giữ lấy em. Khi nhớ nhà thì nhìn nó, nhưng đừng bao giờ quên mình là người chiến sĩ cách mạng.
Chiếc khăn tay chỉ là mảnh vải nhỏ được may bằng những mẩu vải vụn, nhưng đối với Nguyễn Thị Huệ, đó là món quà vô giá.
Những ngày sau đó, địch liên tục dùng nhiều hình thức tra tấn, ép các tù nhân khai báo.
Mỗi lần kiệt sức, bà lại lấy chiếc khăn tay ra nhìn.
Bà nhớ đến gia đình, nhớ đồng đội đang chiến đấu ngoài chiến trường và tự nhủ:
– Mình phải sống, phải giữ vững niềm tin để ngày mai được nhìn thấy đất nước hòa bình.
Trong lao tù, các nữ tù chính trị bí mật dạy nhau học chữ, kể cho nhau nghe những câu chuyện về cách mạng và động viên nhau giữ vững tinh thần.
Có đêm, cả buồng giam khe khẽ hát:
"Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước..."
Tiếng hát nhỏ bé ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những con người đang đối diện với đòn roi và xiềng xích.
Mùa xuân năm 1975, tin miền Nam hoàn toàn giải phóng đến với Côn Đảo.
Nhiều người ôm nhau bật khóc.
Nguyễn Thị Huệ mở chiếc khăn tay năm nào, áp vào ngực.
Bà hiểu rằng những năm tháng đau thương đã khép lại.
Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy không chỉ là một kỷ vật của tình đồng chí, mà còn là biểu tượng của lòng kiên trung, của niềm tin bất diệt vào ngày đất nước độc lập, thống nhất.



