Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Đ.ánh nhau với cọp mà cụt cả tay!”

​Câu nói đùa tếu táo của Anh hùng Đinh Tía giữa rừng già Trường Sơn năm 1969 khiến đồng đội bật cười xua đi cái mệt mỏi, nhưng đằng sau nụ cười ấy là một sự thật kh.ốc li.ệt: cánh tay của ông không phải mất do thú dữ, mà đã vĩnh viễn nằm lại trong một trận ch.iến s.inh t.ử với kẻ thù.

Vĩnh Long19/08/2026Xã Mỏ Vàng (Đoàn xã Mỏ Vàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đ.ánh nhau với cọp mà cụt cả tay!”

​Câu nói đùa tếu táo của Anh hùng Đinh Tía giữa rừng già Trường Sơn năm 1969 khiến đồng đội bật cười xua đi cái mệt mỏi, nhưng đằng sau nụ cười ấy là một sự thật kh.ốc li.ệt: cánh tay của ông không phải mất do thú dữ, mà đã vĩnh viễn nằm lại trong một trận ch.iến s.inh t.ử với kẻ thù.

​Năm 1960, trong một lần dấn thân vào vùng Hà Thành xây dựng cơ sở bí mật, ông lọt vào ổ phục kích của địch. Giữa làn đ.ạn bủa vây, một viên đ.ạn tàn độc đã b.ắn cụt mất một cánh tay của người ch.iến sĩ Hrê mới bước sang tuổi 17. Thể xác chịu đau đớn tột cùng, nhưng với tinh thần thép "còn hơi thở, còn phục vụ cách mạng", ông nhất quyết không chịu lùi về tuyến sau mà khẩn thiết xin cấp trên được tiếp tục ở lại ch.iến trường để cống hiến và ch.iến đ.ấu.

​Sinh năm 1943 tại xã Sơn Thành, huyện Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi, ông Đinh Tía nhập ngũ tháng 3/1959 vào đơn vị C309 thuộc Huyện đội Sơn Hà. Sau biến cố mất đi một cánh tay, không phụ lòng tin của đồng đội, đến năm 1962, ông được tin tưởng giao phụ trách mạng lưới giao thông liên lạc 6 huyện miền núi Quảng Ngãi. Với một cánh tay còn lại và đôi chân vạn dặm, ông đã làm nên điều kỳ diệu khi lặn lội khắp các cánh rừng sâu, trực tiếp khảo sát và mở thành công 150 con đường bí mật mới, giữ vững mạch máu thông tin và bảo đảm an toàn tuyệt đối cho công văn, mật lệnh của ta trong suốt những năm tháng ác li.ệt nhất.

​Không chỉ kiên cường trong ch.iến đ.ấu, ông Đinh Tía còn là điểm tựa tinh thần ấm áp cho đồng đội. Mùa hè năm 1969, ông cùng các ch.iến sĩ thi đua Liên khu 5 thực hiện cuộc bộ hành xuyên núi suốt 3 tháng 16 ngày từ Thạnh Mỹ (Quảng Nam) vào Tân Biên (Tây Ninh) để dự Đại hội Ch.iến sĩ thi đua toàn miền Nam. Trên đường hành quân gian khổ đầy sốt rét và thiếu ăn, ông luôn sẵn sàng nhận phần củ lang sượng nhường củ bùi cho đồng đội, chủ động gánh vác phần việc nặng nhất và luôn nở nụ cười hiền lành trên môi.

​Tại Đại hội diễn ra vào tháng 9/1969, báo cáo của ông về thành tích mở đường, cắm chông đ.ánh giặc đã nhận được những tràng vỗ tay thán phục từ đại biểu toàn miền. Trả lời phỏng vấn các phóng viên ch.iến trường khi đó, ông khẳng định trọn vẹn lý tưởng của mình: “Có ch.ết, có hy sinh cũng ch.iến đ.ấu tới cùng, tới khi nào quê hương được giải phóng thì mới trở về cày cấy, làm nương rẫy.” Ghi nhận những ch.iến công đặc biệt xuất sắc ấy, ngày 20/12/1969, đồng chí Đinh Tía vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

​Ch.iến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người ch.iến sĩ Hrê một tay xẻ núi mở đường vẫn mãi là biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc. Thế hệ hôm nay xin được nghiêng mình tri ân sâu sắc trước những cống hiến, hy sinh thầm lặng nhưng phi thường của Anh hùng Đinh Tía cùng bao lớp cha anh đi trước.

​Từ cuộc đời ông, chúng ta nhận thức sâu sắc bài học về ý chí vượt khó và tinh thần vượt lên chính mình — niềm tin và lý tưởng sống chính là sức mạnh lớn nhất giúp con người ch.iến thắng mọi thử thách. Đó còn là bài học về tình đồng chí, sự sẻ chia tận tụy trong gian khó, và trên hết là bài học về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay: phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, sống có lý tưởng và nỗ lực đóng góp cho sự phát triển của quê hương, đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn