Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đặc công Việt Nam và những trận đánh khiến Mỹ bạt vía

Nhiều trận đánh vang dội, nhưng chiến công quan trọng nhất góp phần vào đại thắng 46 năm về trước, chính là việc đánh giữ 14 cây cầu huyết mạch vào Sài Gòn, trong những ngày cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Việc bảo vệ những cây cầu huyết mạch vào thành phố, tạo điều kiện thuận lợi để 5 cánh quân của ta thần tốc tiến thẳng vào giải phóng Sài Gòn, đánh thẳng vào cơ quan đầu não địch.

Vĩnh Long10/03/2026Võ Văn Na (xã Phước Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiệm vụ của đặc công trước kia thường đi đánh, phá và công việc này được hoàn thành dễ dàng. Song, nhiệm vụ “đánh, chiếm, giữ” là nhiệm khó khăn, bởi vì để hoàn thành nhiệm vụ, đặc công phải tiêu diệt toàn bộ giặc trên cầu vào ban đêm một cách nhanh gọn. Trong trận Cầu Gềnh, tuy đã chiếm được cầu, nhưng do quân chủ lực của ta vẫn chưa tới, nên vào đêm 27, rạng sáng 28 và cả ngày 28, ngày 29, địch tổ chức nhiều đợt tấn công hòng cướp lại cây cầu huyết mạch. Trước hỏa lực cực mạnh của quân thù, 50/52 chiến sĩ đặc công đã anh dũng hy sinh, song không ai vì thế mà rút khỏi trận địa. Cuối cùng, khi đại quân tiến vào, địch buộc phải rút chạy và nhiệm vụ bảo vệ cầu Ghềnh đã hoàn thành rực rỡ. Đánh chiếm, giữ cầu là nhiệm vụ đặc biệt, thầm lặng, khó khăn, ác liệt, khốc liệt, có ý nghĩa quyết định đến bước tiến và thời cơ của chiến dịch. Do đó, lần đầu tiên Bộ đội đặc công được sử dụng với một lực lượng lớn nhất, gồm 1 sư đoàn (7 trung đoàn); 1 lữ đoàn; 4 tiểu đoàn và nhiều tổ, đội biệt động. Nhiều trận đánh chiếm, giữ cầu đã ghi những chiến công thầm lặng của bộ đội đặc công. Nhiều chiến sĩ đã hy sinh anh dũng không phải vì đánh cầu, mà là do giữ cầu. Bởi, nếu cầu bị phá, quân ta sẽ mất rất nhiều thời gian để vừa bắc cầu qua sông, vừa chống lại địch bên kia sông dùng hỏa lực tấn công. Trong nhiều trận đánh giữ cầu, lực lượng đặc công bị địch phản công đã phải gồng mình chống đỡ. Thậm chí, khi chỉ còn vài chiến sĩ, họ cũng quyết chiến đấu tới hơi thở cuối cùng. Bởi với họ, cầu còn thì người còn, cầu mất thì người chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn