“ĐẮC ƠI! ĐÁNG LẼ NGƯỜI HY SINH HÔM ẤY PHẢI LÀ TÔI...” (1)
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Ông Vũ Thế Huyền nghẹn ngào nhớ lại khoảnh khắc định mệnh của đời mình. Hôm đó, người đồng đội Bùi Năng Đắc vì bị lở ngứa, xin đổi ca trực ở bến phà để tranh thủ tắm sông. Ông Huyền đã đồng ý đổi nhiệm vụ cho bạn. Nhưng rồi, bom đạn bất ngờ trút xuống. Bùi Năng Đắc cùng nhiều đồng đội khác đã ngã xuống.
Kể lại ký ức ấy, giọng ông Huyền run run: “Tang thương lắm…”Nỗi day dứt ấy không chỉ là của riêng ông, mà là tiếng vọng của cả một thế hệ. Họ đã hiến dâng tuổi xuân và máu xương để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Mỗi phút giây yên bình hôm nay đều thấm đẫm bóng hình và sự hy sinh của những người đã nằm lại nơi chiến trường.



