đại đội 915
Đại đội 915: Khi tuổi xuân hóa thành bất tử
Đại đội 915: Khi tuổi xuân hóa thành bất tử
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một đơn vị đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh và lòng quả cảm ngay tại mảnh đất Thái Nguyên anh hùng – đó là Đại đội 915, Đội 91 Thanh niên xung phong Bắc Thái. Khi tìm hiểu về những “câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đặc biệt xúc động trước hình ảnh những cô gái, chàng trai tuổi đời mới mười tám, đôi mươi đã ngã xuống trong đêm Noel định mệnh năm 1972.
Khác với những phi công bay trên bầu trời, các chiến sĩ Đại đội 915 là những người trực tiếp bám trụ mặt đường, đảm bảo mạch máu giao thông thông suốt cho tiền tuyến. Trong số họ, nhiều người là con em đồng bào các dân tộc thiểu số tại địa phương. Họ sống và chiến đấu với một tinh thần giản dị nhưng kiên cường: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc".
Sự kiện đêm 24/12/1972 tại khu vực Gia Sàng đã trở thành một mốc son bi tráng. Giữa lúc đang làm nhiệm vụ bốc xếp hàng hóa quân sự để chi viện cho miền Nam, trận bom trải thảm của máy bay B-52 đã lấy đi mạng sống của 60 chiến sĩ thanh niên xung phong. Họ ra đi khi tuổi thanh xuân đang ở độ rực rỡ nhất, để lại những ước mơ còn dang dở về một ngày hòa bình được trở về sum họp cùng gia đình.
“…Chuông rung lên, lộng gió bình minh
Chuông dội khắp, gọi hồn quá khứ
Dưới bầu trời Việt Bắc uy linh
Đây mảnh đất Thái Nguyên lịch sử
Giữa Gang Thép ngàn lần thử lửa
Với quân thù trăm trận thi gan
Đây Đại đội 915 Bắc Thái
Họp con em hai tỉnh xung phong
Chỉ sông núi: Một thề cứu quốc
Sao bảo toàn võ khí quân lương
Kịp tiếp ứng nhu cầu chiến lược?
Dù kẻ địch ngày đêm bạo ngược!
Vì tiền phương chẳng kể gian nan
Ngày 24 ngàn thu nhớ mãi
Gia Sàng nhộn nhịp, kẻ vác người khiêng
Lưu Xá tơi bời, bom rơi đạn nổ
Cả một đoàn cùng nguyện hy sinh
Sáu chục bạn hiên ngang thọ tử
Máu trung liệt phơi đầy đất đỏ
Khí anh hùng cao vút mây xanh..”
Đây là đoạn trích trong bản hùng văn Giáo sư Vũ Khiêu sáng tác vào mùa Xuân năm Kỷ Sửu 2009, tưởng niệm sự hy sinh anh hùng của Đại đội 915, Bắc Thái. Đoạn thơ khắc họa sự kiện ngày 24/12/1972 tại Gia Sàng, Lưu Xá (Thái Nguyên), nơi 60 thanh niên xung phong hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Điều khiến một sinh viên sư phạm như tôi nhận ra qua câu chuyện này chính là vẻ đẹp vĩ đại ẩn sau những cuộc đời bình dị. Những chiến sĩ Đại đội 915 không phải là những nhân vật bước ra từ thần thoại, họ vốn là những người con, người chị, người bạn hết sức đời thường của vùng đất Thái Nguyên. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, họ đã sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để viết nên những điều phi thường bằng chính lòng yêu nước và trách nhiệm xã hội cao cả. Đứng trước sự hy sinh ấy, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu và cả tuổi thanh xuân của thế hệ đi trước. Là những người sẽ đứng trên bục giảng trong tương lai, chúng tôi càng ý thức rõ hơn sứ mệnh của mình trong việc giữ gìn và truyền ngọn lửa tự hào dân tộc này đến các thế hệ mai sau.
Hôm nay, khi đứng trước Di tích quốc gia đặc biệt Đại đội 915,chúng ta không chỉ thấy những trang sử vàng được khắc lên đá núi, mà thấy cả một thời kỳ “hoa lửa” rực cháy niềm tin. Đó là minh chứng cho tinh thần tự hào dân tộc và trách nhiệm xã hội mà Đoàn Thanh niên đang nỗ lực bồi dưỡng cho thế hệ trẻ.
Là thế hệ tiếp nối, tham gia vào chiến dịch “Ký ức sống mãi”, tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là lắng nghe, mà còn là lan tỏa những giá trị này. Mỗi bài viết, mỗi thước phim về các nhân chứng lịch sử chính là cách để những “câu chuyện thời hoa lửa” không bao giờ bị lãng quên. Chúng ta học tập, rèn luyện hôm nay chính là để xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.



