"Đại đội 915 – Khúc Tráng Ca Bất Tử Trên Tọa Độ Lửa Lưu Xá"
Tác phNm là bản trường ca bằng chữ viết, tái hiện lại tinh thần quả cảm và sự hy sinh anh dũng của 60 chiến sĩ TNXP Đại đội 915 trong đêm Noel năm 1972. Bài viết không chỉ kể lại sự kiện lịch sử mà còn là sự kết nối tâm linh, lòng biết ơn vô hạn của người trẻ hôm nay đối với những "đóa hoa bất tử" trên mảnh đất Thái Nguyên.

Thái Nguyên những ngày tháng Chạp, gió mùa đông bắc tràn về mang
theo cái lạnh se sắt. Nhưng trong không gian tĩnh lặng của Khu di tích
lịch sử Quốc gia Đại đội 915 tại phường Gia Sàng, người ta không cảm
thấy cái lạnh lẽo của sự mất mát, mà thấy một sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ
những tâm hồn bất tử. Đứng trước đài tưởng niệm, nhìn 60 cái tên được
khắc trang trọng trên bia đá, tôi bỗng thấy mình như đang ngược dòng
thời gian, trở về với những năm tháng "tiếng hát át tiếng bom" của một
thời hoa lửa.
Năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn
khốc liệt nhất. Đế quốc Mỹ thực hiện chiến dịch Linebacker II, dùng
pháo đài bay B-52 đánh phá hủy diệt miền Bắc nhằm cắt đứt mọi con
đường chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Thái Nguyên – "thủ đô gió
ngàn", trung tâm công nghiệp gang thép và là cửa ngõ giao thông huyết
mạch – trở thành một trong những trọng điểm đánh phá kinh khủng nhất.
Tại ga Lưu Xá và ga Quán Triều, hàng vạn tấn hàng hóa quân sự, lương
thực thực phNm chi viện từ các nước xã hội chủ nghĩa anh em đang bị ùn
tắc do đường ray bị đánh phá. Nhiệm vụ giải tỏa hàng hóa để kịp đưa vào
miền Nam trở thành mệnh lệnh sống còn. Giữa bối cảnh ấy, Đại đội 915,
Đội 91 Bắc Thái được thành lập với nòng cốt là những chàng trai, cô gái
dân tộc Tày, Nùng, Dao, Kinh... tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi.
Họ là ai? Họ là những cô gái Tày ở Định Hóa, những chàng trai Nùng ở
Võ Nhai, những thanh niên trí thức ở thành phố Thái Nguyên. Họ rời tay
cày, tay cuốc, rời ghế nhà trường để khoác lên mình màu áo xanh tình
nguyện. Cảm nhận về họ, tôi thấy một vẻ đẹp vừa giản dị vừa vĩ đại.
Trong ký ức của những người may mắn sống sót như bà Lương Thị Hội,
các chiến sĩ 915 hồi ấy tươi vui lắm. Dù ăn cơm độn ngô, ngủ trong lán
trại tạm bợ, chân lấm tay bùn nhưng tiếng cười chưa bao giờ tắt. Họ lao
vào công việc bốc xếp hàng hóa nặng nhọc với một tinh thần: "Chưa hết
hàng, chưa nghỉ; chưa thông đường, chưa về". Có những cô gái trẻ dáng
người mảnh khảnh nhưng có thể vác trên vai những bao gạo nặng 50-
60kg suốt cả đêm dài. Đó không chỉ là sức mạnh cơ bắp, đó là sức mạnh
của lý tưởng "không có gì quý hơn độc lập, tự do".
Đêm 24 tháng 12 năm 1972. Khi cả thế giới đang hướng về lễ Thiên
Chúa Giáng sinh với mong ước hòa bình, thì tại "tọa độ lửa" Lưu Xá,
không gian bị xé toạc bởi tiếng còi báo động và tiếng gầm rú kinh hoàng
của máy bay B-52.
Sau một ngày làm việc kiệt sức để giải tỏa hàng nghìn tấn hàng, các chiến
sĩ Đại đội 915 vừa kịp ngồi vào mâm cơm tối muộn thì bom rơi. Những
loạt bom rải thảm biến ga Lưu Xá và khu vực xung quanh thành một biển
lửa. Trong giây phút ấy, 66 cán bộ, chiến sĩ TNXP và công nhân ngành
đường sắt đã trú Nn trong một hầm lán tạm bợ. Một quả bom định mệnh
đã rơi trúng cửa hầm.
Tiếng nổ xé toạc màn đêm. Đất đá, khói bụi mù mịt. Khi lực lượng cứu
hộ đào bới được đống đổ nát, cảnh tượng hãi hùng hiện ra khiến bất cứ ai
cũng phải bật khóc. 60 chiến sĩ TNXP của Đại đội 915 đã hy sinh. Họ ra
đi khi tuổi xuân đang thì rực rỡ nhất. Có người vừa nhận được thư nhà, có
người đang ấp ủ dự định sau chiến tranh sẽ đi học sư phạm, có người vừa
mới chớm nở một tình yêu đầu đời chưa kịp ngỏ lời.
Sự hy sinh của họ tại ga Lưu Xá là tổn thất lớn nhất của lực lượng TNXP
Việt Nam trong một trận đánh. Nhưng máu của họ đã thấm vào lòng đất,
bảo vệ được những chuyến hàng quý giá để gửi vào miền Nam, góp phần
làm nên đại thắng mùa Xuân 1975.
Ngày nay, khu di tích Đại đội 915 không chỉ là nơi thờ tự, mà đã trở
thành một biểu tượng tinh thần của tỉnh Thái Nguyên. Khi bước vào bảo
tàng di tích, nhìn những kỷ vật còn sót lại: chiếc ca nhôm bẹp dúm, chiếc
lược chải tóc, đôi dép cao su sờn cũ... tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt
lại. Những hiện vật ấy biết nói. Chúng kể cho ta nghe về một thế hệ đã
sống và chết như những vị anh hùng, không một chút tính toán cho riêng
mình.
Đứng trước bức tượng đài các anh hùng liệt sĩ, tôi nhận ra rằng hòa bình
mà mình đang tận hưởng hôm nay được xây đắp bằng xương máu của
những người anh, người chị chỉ hơn mình vài tuổi. Đó là một món nợ ân
tình mà thế hệ trẻ chúng tôi phải ghi nhớ suốt đời.
Viết về Đại đội 915, tôi không muốn dùng những từ ngữ bi lụy. Bởi vì, dù
họ đã nằm xuống, nhưng tinh thần của họ vẫn sống mãi trong từng nhịp
thở của thành phố Gang Thép, trong sắc xanh của những nương chè Tân
Cương. Họ đã hóa thân vào sông núi, thành mây trắng bay trên đỉnh
Đuổm, thành dòng nước trong xanh của sông Cầu hiền hòa.
Là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường tại Thái Nguyên, mỗi lần
đi qua phường Gia Sàng, tôi luôn dành một phút tĩnh lặng để hướng về
phía khu di tích. Cảm nhận về các anh hùng liệt sĩ 915 giúp tôi trả lời câu
hỏi: "Mình phải sống như thế nào cho xứng đáng?".
Trong thời đại hội nhập, "cuộc chiến" của chúng tôi không còn là bom
đạn, mà là cuộc chiến chống lại sự lạc hậu, nghèo nàn và sự phai nhạt về
lý tưởng. Noi gương Đại đội 915, thanh niên Thái Nguyên hôm nay cần
phải có cái "chất thép" trong ý chí: quyết tâm học tập, làm chủ công nghệ
và rèn luyện đạo đức. Lòng yêu nước không cần phải là điều gì quá cao
siêu, nó bắt đầu từ việc hiểu đúng lịch sử quê hương, trân trọng những
"địa chỉ đỏ" và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Câu chuyện về Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái sẽ mãi là một chương sử
vàng chói lọi trong pho sử liệu của dân tộc Việt Nam. Họ là những "đóa
hoa bất tử" không bao giờ tàn phai trong tâm khảm của người dân Thái
Nguyên nói riêng và cả nước nói chung.
Khi những dòng chữ này khép lại, tôi vẫn thấy hình ảnh những chàng trai,
cô gái 915 đang mỉm cười dưới lá cờ Tổ quốc. Xin nghiêng mình kính
cNn trước hương hồn các anh, các chị. Cảm ơn các anh chị đã dạy cho
chúng em biết thế nào là lòng quả cảm, thế nào là tình yêu Tổ quốc thiêng
liêng. Ngọn lửa 915 sẽ còn cháy mãi, soi đường cho


