ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG LÊ VĂN CAO BẮT SỐNG XE TĂNG MỸ
Đoạn văn kể về trận đánh dũng cảm của Đại đội trưởng Lê Văn Cao và đơn vị trong trận Mỹ Lộc (Bình Định) năm 1968. Khi quân Mỹ dùng xe bọc thép và bộ binh tiến vào, Cao đã chỉ huy bộ đội phục kích, trực tiếp xông lên tiêu diệt và bắt sống xe bọc thép của địch, góp phần làm thất bại cuộc phản kích của quân Mỹ. Qua trận chiến, hình ảnh Lê Văn Cao hiện lên như một người chỉ huy gan dạ, mưu trí, giàu lòng căm thù giặc, trở thành tấm gương tiêu biểu của Sư đoàn 3 Sao Vàng và được phong tặng danh hiệu
Sau đòn trời giáng đêm 4-5-1968 của Sư đoàn 3-Sao Vàng vào một số vị trí quân Ngụy ở Mỹ Trinh, Mỹ Lộc (Phù Mỹ - Bình Định), bọn địch ở đây hốt hoảng kêu chủ Mỹ cấp cứu. Theo lược đồ phương án của tiểu đoàn, đại đội Lê Văn Cao và các đơn vị bạn đã dàn sẵn trận địa chờ chúng đến tiêu diệt.
Đúng như dự đoán của ta, sáng ngày 5-5, sau nhiều đợt pháo cấp tập và máy bay trút bom dọn đường, 8 xe bọc thép và một đại đội bộ binh Mỹ từ đèo Nhông chậm chạp, ì ạch tiến vào trận địa Mỹ Lộc. Nhìn những con bọ hung Mỹ đã bao lần nghiền nát những thửa ruộng trĩu hạt, những luống khoai xanh mướt, xả súng bắn vào đồng bào ta mà lòng Cao và các chiến sỹ sôi sục căm thù, ý chí tiêu diệt địch trong mỗi người càng thêm nung nấu. 11 giờ 5 phút, lệnh đồng chí chỉ huy trưởng trận địa vang lên trong ống nghe:
- Xuất kích!
Cao dẫn bộ đội lao đi như những mũi tên, triển khai đội hình theo kế hoạch hiệp đồng giữa các mũi, nhanh chóng tiếp cận địch. Hỏa lực trên xe lúc này trở nên mất tác dụng vì toàn đơn vị của Cao đã tiến sát chúng. Cách chiếc xe đi đầu khoảng 10 mét, Cao vỗ vai Sơn, xạ thủ B40 rồi đưa tay chỉ chiếc xe thứ nhất. Biết ý đại đội trưởng, Sơn đứng thẳng người bình tĩnh bóp cò. Chiếc xe giật nẩy lên một cái rồi ngùn ngụt bốc cháy, khói tỏa mịt mù.
- Cháy rồi! – Cao nói như muốn reo to. Chớp lấy thời cơ, Cao hạ lệnh xung phong. Các chiến sỹ của Cao theo anh lao thẳng vào đoàn xe tăng địch. Bị đánh một đòn phủ đầu choáng váng, bọn địch chống cự một cách bị động và tuyệt vọng. Phát hiện được chiếc xe thứ hai gần bên, Cao lệnh cho Kỳ dùng thủ pháo tiêu diệt. Kỳ xông lên địch ném thủ pháo vào thùng xe thì một viên đạn thẳng làm anh ngã xuống. Căm thù càng dâng cao, Lê Văn Cao quyết định trả thù cho đồng đội của mình. Anh lao đến nắm quả thủ pháo trong tay Kỳ, nhanh như sóc bám lấy chiếc xe đang nổ máy, trèo lên đầu xe, tống quả thủ pháo vào thùng xe. Bọn địch hoảng hốt bỏ xe vọt ra, nằm sóng soài trên mặt đất; tiếp theo là một loạt tiếng nổ của đạn các cỡ trong chiếc xe bị bốc cháy. Sức ép của thủ pháo cũng làm cho Cao lăn xuống đất choáng váng. Khi gượng ngồi dậy, anh thấy y tá Mùi, Trung đội phó Ngõa và một số chiến sỹ đang ngồi cạnh anh. Cao hạ lệnh:
- Đồng chí Mùi đưa thương binh về phía sau còn tất cả theo tôi.
Cao xách thêm khẩu súng trường, lượm một quả lựu đạn dẫn đầu phân đội nhằm hai chiếc xe bọc thép phía trước lao tới. Bọn địch trên xe chống cự điên loạn hòng chặn đứng mũi tiến công của Cao và tìm đường tháo chạy. Biết được khó khăn của phân đội Cao, đơn vị bạn đã kịp thời hiệp đồng bắn cháy luôn 1 chiếc. Bọn lính trên xe còn lại nhốn nháo tranh nhau tháo chạy. Bằng 3 loạt AK bắn điểm xạ, Cao diệt liền 3 tên Mỹ. Thừa thắng anh nhảy phốc lên chiếc xe vẫn còn đang nổ máy, Cao hiên ngang đứng thẳng cắm lá cờ đỏ lên chiếc xe mà anh vừa bắt sống, dùng trọng liên trên xe bắn truy đuổi bọn Mỹ đang tìm đường tháo chạy. Gương bắt sống xe bọc thép của Cao đã có sức khích lệ đối với toàn đơn vị đang thừa thắng xốc tới. Cao đứng trên xe vừa chỉ huy đơn vị diệt nốt số tàn quân đang tháo chạy vừa dùng súng bắn máy bay để yểm trợ cho bộ binh ta truy kích địch.
Tin bắt sống xe tăng Mỹ đã nhanh chóng truyền đi khắp trận địa, gây thêm khí thế hào hùng của trận đánh. Chính ủy Trung đoàn 2- Lê Huẩn đã kịp thời thông báo qua máy điện thoại với các đơn vị: “Chúng ta đã phát huy truyền thống đèo Nhông, Trung đoàn đã có Bùi Xuân Bính mới, đó là đại đội trưởng Lê Văn Cao bắt sống xe tăng Mỹ”. Hiệp đầu ta đã phá hủy và bắt sống 5 xe bọc thép, diệt 10 tên Mỹ. Riêng Lê Văn Cao diệt 1 xe bọc thép, bắt sống 1 xe tăng và diệt 6 tên Mỹ.
Đối với Lê Văn Cao thì thành tích trận đánh và cả cuộc đời chiến đấu của anh, anh thấy nó còn rất nhỏ bé đối với công lao Cách mạng đã giải phóng cho anh từ một cậu bé mồ côi cha mẹ đi ở cho nhà giàu và lang thang đi kiếm ăn dưới chế độ ngục tù của Mỹ - Diệm, và đến nay anh đã là một Đảng viên, một cán bộ chỉ huy hàng trăm chiến sĩ. Công lao ấy không bao giờ phai nhạt. Có lẽ chính vì vậy mà mỗi khi giáp chiến với quân thù, bao giờ Lê Văn Cao cũng là người chiến thắng.
Trên đây là một trong 8 trận chiến đấu từ tháng 4/1967 đến cuối năm 1968 mà Lê Văn Cao đã chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, diệt gần 100 tên địch, diệt gọn 2 Trung đội, bắn cháy và bắt sống 5 xe bọc thép, thu 17 súng (có 4 trọng, đại liên). Năm 1968 tại Đại hội chiến sĩ thi đua Sư đoàn 3, đồng chí được nêu gương là một trong những ngọn cờ đầu của Sư đoàn và được tặng thưởng huy hiệu Bác Hồ. Ngày 20/12/1969 Lê Văn Cao được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng thưởng HCQC hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng LLVTND.



