ĐẠI TÁ ĐẶNG THỌ TRUẬT
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một vùng đất đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và sự hy sinh vô bờ bến, đó là “Đất thép” Quảng Trị. Tại đây, câu chuyện về cuộc đời của Đại tá Đặng Thọ Truật – người từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – chính là một minh chứng sống động cho tinh thần “thời hoa lửa”.
Sinh ra tại vùng quê nghèo Hà Tĩnh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Đặng Thọ Truật lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Năm 1972, ông có mặt tại chiến trường Quảng Trị nơi được mệnh danh là “túi bom” của thế giới lúc bấy giờ. Ông kể lại, những ngày tháng 81 đêm đêm bảo vệ Thành cổ, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc. Mỗi mét đất ở đây đều thấm đẫm máu và mồ hôi của đồng đội.
Điều khiến ông Truật đau đáu nhất không phải là những vết sẹo trên thân thể, mà là hình ảnh những đồng đội đã ngã xuống. Ông vẫn nhớ như in trận đánh bên dòng sông Thạch Hãn, nơi nhiều chiến sĩ tuổi đời mới đôi mươi, tay còn chưa kịp cầm bút viết hết lá thư gửi về cho mẹ, đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông xanh. Đối với ông, đó là những đoá hoa đẹp nhất, rực rỡ nhất trong thời hoa lửa của dân tộc.
May mắn sống sót trở về sau chiến tranh với nhiều vết thương, Đại tá Đặng Thọ Truật không chọn cách nghỉ ngơi. Ông dành phần lớn thời gian sau này để đi tìm đồng đội, kết nối thông tin để đưa các anh về với gia đình. Ông quan niệm rằng: “Mình còn sống là đã được hưởng đặc ân quá lớn, phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại”.
Cuộc đời của Đại tá Đặng Thọ Truật là một bản hùng ca về ý chí và lòng yêu nước. Qua câu chuyện của ông, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay hiểu hơn về cái giá của hoà bình, về một “thời hoa lửa” mà ở đó, cái tôi cá nhân đã hoà chung vào cái ta chung của dân tộc, tạo nên sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù.



