Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại tá Họa sĩ Anh hùng Lực Lượng vũ trang nhân dân “Lê Duy Ứng”

Đại tá Họa sĩ Anh hùng Lực Lượng vũ trang nhân dân

Đồng Tháp09/03/2026Nguyễn Ngọc Phương Tú2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một hiện tại hòa bình, một tương lai nhân dân ấm no, hạnh phúc là những gì mà các chiến sĩ, các anh hùng dũng cảm đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, gian khổ. Biết bao người con ưu tú đã anh dũng chiến đấu vì độc lập, tự do, trong đó hiện hữu 1 người họa sĩ, cựu chiến binh mang danh Lê Duy Ứng là một tấm gương sáng. Cuộc đời ông không chỉ gắn liền với những năm tháng chiến đấu oanh liệt mà còn là câu chuyện cảm động về nghị lực phi thường và tình yêu nghệ thuật mãnh liệt. Khi Tổ quốc gọi tên, người con đất Quảng Bình - Lê Duy Ứng đã gác lại ước mơ và giảng đường đại học mĩ thuật, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trên chiến trường ác liệt, ông là người lính, với tài năng và bản lĩnh, ông đã giữ nhiều chức vị, bản thân Lê Duy Ứng luôn hết mình với Tổ quốc và nhân dân. Bên cạnh đó, sâu trong tim ông cũng âm thầm nuôi dưỡng đam mê hội họa. Nhưng trớ trêu thay, trong một trận chiến khốc liệt vào ngày 28 tháng 4 năm 1975, ông bị trúng đạn và hỏng hai bên mắt. Trong lúc nguy kịch, sau khi tỉnh lại, nghĩ rằng mình sắp chết, ngay trên tháp xe tăng 847 đang bốc cháy, ông đã mò mẫm trong đêm tối dùng ngón tay làm bút chấm máu chảy ra từ đôi mắt bị thương của mình để vẽ nên bức chân dung chủ tịch Hồ Chí Minh với nền là lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng Cộng sản Việt Nam, thể hiện lòng kính yêu và niềm tin son sắt. Sau đó ông ngất đi và vĩnh viễn mất đi đôi mắt. Ấy là nỗi đau quá lớn, đặc biệt đối với một người yêu cái đẹp và khao khát được vẽ nên những hình ảnh của cuộc sống. Tưởng chừng như bóng tối sẽ chấm dứt mọi ước mơ, nhưng bằng ý chí kiên cường, ông đã không đầu hàng số phận. Dù không còn nhìn thấy ánh sáng, ông vẫn tiếp tục cầm bút vẽ bằng trí nhớ, bằng cảm nhận của đôi tay và trái tim. Ông đã sáng tác nhiều bức tranh về Bác Hồ, về đồng đội và những năm tháng chiến trường đầy kỉ niệm. Sau 7 năm sống trong bóng tối, ông đã được cấy ghép giác mạc thành công và ông đã nhìn thấy trở lại, tuy thị lực chỉ được 5/10 và mắt phải bị mù vĩnh viễn. Dù vậy, đến năm 2005, mắt ông mờ dần và được đưa đi điều trị, tuy mắt đã sáng lại nhưng vì vết thương tái phát nên đến năm 2012 ông chỉ có thể phân biệt được sáng tối.

Những tác phẩm của Lê Duy Ứng tuy giản dị về hình thức nhưng lại vô cùng sâu sắc về nội dung, mỗi nét vẽ vừa chan chứa tình yêu quê hương, lòng biết ơn đồng đội và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Qua từng bức tranh, người xem có thể cảm nhận được trái tim giàu cảm xúc và tâm hồn trong sáng của người họa sĩ – người đã đi qua chiến tranh bằng cả máu và nước mắt. Ông chính là biểu tượng cao đẹp của tinh thần “tàn nhưng không phế”, là minh chứng sống động cho sức mạnh phi thường của ý chí và nghị lực con người Việt Nam, đồng thời truyền cảm hứng để mỗi chúng ta biết sống lạc quan, kiên cường và không bao giờ đầu hàng trước nghịch cảnh. Tấm gương của Lê Duy Ứng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng cuộc sống, biết yêu quý những gì mình đang có và luôn nuôi dưỡng ước mơ, hoài bão cho tương lai. Dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, chỉ cần có ý chí và niềm tin, con người vẫn có thể vượt qua và tỏa sáng theo cách riêng của mình. Ông không chỉ là người lính anh hùng đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc mà còn là người nghệ sĩ giàu nghị lực, dùng tài năng và trái tim để tiếp tục cống hiến cho đời. Cuộc đời ông là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần không khuất phục trước số phận, xứng đáng để các thế hệ hôm nay kính trọng, học tập và noi theo.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn