Đại tá, họa sỹ Lê Duy Ứng, thương binh 1/4, Anh hùng LLVT Nhân dân
Xi-xê-rông đã từng nói “Lịch sử là thầy dạy của cuộc sống”. Theo đó lịch sử cho ta biết về quá khứ của một dân tộc, nền văn hóa và truyền thống của một dân tộc, chủ quyền của đất nước. Qua đó nhắc nhở ta hãy nhớ về quá khứ của dân tộc mình, phát huy truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc và hơn hết nhắc nhở chúng ta đấu tranh bảo vệ từng tấc đất mà ông cha ta đã tốn biết bao ,mồ hôi, nước mắt và xương máu để lại cho thế hệ mai sau. Chính vì vậy lịch sử xứng đáng được coi là thầy dạy của cuộc sống.....
Những ngày tháng 4 lịch sử, người ta bàn nhau việc đưa môn lịch sử thành môn học tự chọn với cấp THPT... Tự dưng tôi lại nhớ những con người đã làm nên lịch sử đó là trong trận chiến khốc liệt ở cửa ngõ Sài Gòn ngày 28/4/1975, chiến sĩ Lê Duy Ứng bị thương nặng. Giờ phút thập tử nhất sinh đó, anh đã lấy chính dòng máu chảy tràn ra từ khóe mắt của mình để vẽ chân dung Bác Hồ. Nay Đại tá, họa sỹ Lê Duy Ứng, thương binh 1/4, Anh hùng LLVT Nhân dân. “Khi đó, chỉ còn cách cửa ngõ Sài Gòn 30km (căn cứ Nước Trong), tôi bị trúng phải đạn của súng chống tăng M72 bị thương ở đầu, ngực và nặng nhất là hai mắt. Trong phút đau đớn, cận kề cái chết, bỗng hình ảnh của Bác Hồ ùa về trong tâm trí tôi. Với tất cả niềm mến yêu và kính trọng, tôi lấy hết sức lực cuối cùng, dùng các đầu ngón tay thấm dòng máu nóng đang tràn ra từ hai khóe mắt để ký họa thật nhanh chân dung của Bác. Không hiểu sao, tôi nhớ rất rõ từng chi tiết, đường nét chân dung Bác. Chỉ vài phút sau, bức chân dung đã được hoàn thành kèm theo dòng chữ: “Ánh sáng niềm tin/ Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân – 28.4.1975”. Lúc này máu tuôn nhiều quá, tôi cứ lịm dần rồi ngất đi, nhưng đã kịp cuốn bức vẽ cất vào trong ngực áo cẩn thận. Bức chân dung của Bác hiện được trưng bày tại Bảo tàng Hồ Chí Minh.



