Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đại tá LƯU CÔNG THỤC " Trái tim son sắt với đồng đội"

Từng nằm gai nếm mật, vào sinh ra tử cùng quân và dân Phú Yên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục tích cực lao động và luôn sẵn sàng lội suối, băng rừng đi tìm đồng đội. . Trở về từ mịt mù lửa đạn, Đại tá Lưu Công Thục ,quê ở Nam Định ,hiện sinh sống tại TP Tuy Hòa – Nguyên Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn 305 luôn canh cánh về những đồng đội đã ngã xuống vì sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Người lính năm xưa tiếp tục hành trình

Đắk Lắk11/04/2026NGUYỄN HUỲNH TRÚC LY (Trường THPT VÕ THỊ SÁU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
 Đại tá LƯU CÔNG THỤC "  Trái tim son sắt với đồng đội"

Đại tá Lưu Công Thục sinh năm 1950, tại xã Giao Yến, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định. Tròn 17 tuổi, ông xung phong nhập ngũ vào Sư đoàn 338, đóng quân tại Thanh Hóa. Sau 3 tháng huấn luyện, ông được lệnh hành quân vào Nam, bổ sung cho Sư đoàn 325B chiến đấu ở chiến trường Kon Tum. Ông bị thương trong trận đánh tại cao điểm 824, điều trị tại Quân y viện 211 (thuộc B3), đóng trên đất Campuchia. Cuối năm 1968, vết thương ổn định, ông được bổ sung về Tiểu đoàn 13 (D13), Trung đoàn 10 (Ngô Quyền) sau này là D13 của Tỉnh đội, chiến đấu trên chiến trường Phú Yên.

Những năm tháng không thể nào quên

Tuy đã 70 tuổi nhưng ông Thục trông còn khỏe, giọng nói sang sảng, tinh anh, đúng chất của một người chỉ huy chiến trận. Ông thường dùng từ “chúng tôi” để nói về ông và đồng đội. “Chú em à, tôi rất tự hào về đơn vị và đồng đội của mình, thế hệ vì sự nghiệp chống Mỹ cứu nước. Ngày đó do chiến tranh, ít được học nhưng chúng tôi có lòng tin mãnh liệt vào sự lãnh đạo của Đảng, vào chiến thắng và ngày mai tươi sáng của dân tộc”, ông Thục chia sẻ.

Tinh thần “Mắt ta sáng, chí căm thù bảo vệ đồng quê ta tiến bước/ Đời chúng ta, đâu có giặc là ta cứ đi...” có thể bây giờ mọi người khó tin nhưng thời điểm đó đúng là như vậy. Vì sao ta đánh thắng Mỹ ngụy, trong khi quân họ đông hơn, trang bị vũ khí lớn hơn, hiện đại hơn ta rất nhiều lần? Đó là nhờ ta có ý chí, tinh thần và quyết tâm “cao hơn núi, dài hơn sông”, ông Thục quả quyết.

Ông Thục kể: Hành quân vượt Trường Sơn gần ba tháng, đến chiến trường Phú Yên trải qua mưa bom, bão đạn, thiếu đói, bệnh tật hoành hành; không một người lính nào không bị sốt rét; có những lúc chân run, toạc máu nhưng vẫn đi, đó là “hành quân bằng đầu”. Ông và đồng đội đã đặt chân đến mọi vùng đất Phú Yên, từ đèo Cù Mông đến đèo Cả, Vũng Rô, từ ven biển đến vùng núi Sơn Hòa, Sông Hinh. Giữa khốc liệt, thiếu thốn của chiến tranh, những người lính năm xưa vẫn một lòng sống chết bên nhau trong sự đùm bọc, che chở, thương yêu của đồng bào.

Lịch sử đã ghi, năm 1965, chiến lược Chiến tranh đặc biệt bị thất bại. Mỹ ngụy thực hiện một loại chiến tranh kiểu mới - chiến lược Chiến tranh cục bộ. Mỹ ồ ạt đưa quân vào chiến trường miền Nam với “5 mũi tên”, Phú Yên là một “mũi tên” trọng yếu. Vì thế, chiến trường Phú Yên lúc này trở nên vô cùng ác liệt. Các lực lượng ta gặp không ít khó khăn, thiếu thốn đủ bề... Bộ đội được ăn rất ít cơm, chủ yếu là rau củ kiếm được trong rừng. Hồi ký “Thủy chung cùng năm tháng” của đồng chí Nguyễn Duy Luân, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Phú Yên, trang 304 viết: “Thời kỳ 1965-1972 là giai đoạn cam go của Đảng bộ và nhân dân Phú Yên… Vượt lên tất cả đó là tấm lòng nguyên vẹn thủy chung…; là sự tiên phong gương mẫu của cán bộ, đảng viên được tôi luyện và thử thách trong chiến tranh”.

Trong bản báo cáo thành tích của D13, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, có hình ảnh của ông Lưu Công Thục trong đội hình từ người chiến sĩ nuôi quân trở thành cán bộ chỉ huy tiểu đoàn mưu trí, gan dạ. Trong suốt 8 năm trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông đã cùng đồng đội lập nên nhiều chiến công xuất sắc, góp phần tích cực vào chiến thắng to lớn của quân và dân Phú Yên mùa xuân 1975.

Hè 1971, ông Thục tham gia chiến dịch giải phóng Củng Sơn (huyện Sơn Hòa); khi lực lượng của ta rút lui, Đại đội 2 (C2) được giao nhiệm vụ bám trụ đánh địch phản kích ở ấp Bắc Lý. Ngày 19/6/1971, địch tập trung một lực lượng lớn bao vây, dùng hỏa lực bắn hủy diệt, rồi tiến công nhiều hướng, nhiều mũi vào ấp.

Nặng tình đồng đội

Về hưu, dẫu thương tật thỉnh thoảng tái phát, nhưng ông Thục vẫn luôn quan tâm đến công việc tìm kiếm, cất bốc và chăm lo tâm linh cho các anh hùng liệt sĩ. Ông đã bỏ ra nhiều thời gian, công sức để tìm kiếm, quy tập, tham gia xây bia mộ liệt sĩ.

Ông cùng đại tá Trần Văn Mười vận động xây dựng mộ tập thể cho 57 liệt sĩ hy sinh tại ấp Bắc Lý (bây giờ là khu phố Bắc Lý, thị trấn Củng Sơn, huyện Sơn Hòa). Công trình được hoàn thành năm 2012, với kinh phí hơn 2 tỉ đồng. Hàng năm vào ngày 18/6, chính quyền, nhân dân địa phương và Ban liên lạc D13 tổ chức cúng giỗ liệt sĩ. Năm 2018, ông cùng các ông Phạm Trung Mạo, Châu Thanh, Đặng Phi Thưởng, nguyên chiến sĩ Trung đoàn Ngô Quyền xây dựng nhà bia tưởng niệm 167 liệt sĩ hy sinh tại thôn Mỹ Thành, xã Hòa Thắng. Cả hai ngôi mộ tập thể trên đều được công nhận là di tích lịch sử cấp tỉnh.

Ông Thục đã dày công liên kết, tìm kiếm cất bốc được 30 hài cốt liệt sĩ, kết nối thông tin hàng trăm gia đình liệt sĩ. Đến nay, ông vẫn là địa chỉ tin cậy trong việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ trên địa bàn Phú Yên. Ông luôn sẵn sàng lội suối, băng rừng đi tìm đồng đội không kể thời gian nào. Với ông, đây như là một trách nhiệm, một nghĩa cử tình thâm của đồng chí, đồng đội.

Qua tấm gương thương binh Lưu Công Thục, em rút ra bài học kinh nghiệm cho bản thân là phải biết sống có trách nhiệm, biết trân trọng nghĩa tình và luôn ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, con người vẫn cần giữ lòng kiên cường, ý chí vượt lên nghịch cảnh và không quên quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh. Tinh thần nặng tình với đồng đội của ông còn nhắc nhở em phải sống nhân ái, thủy chung, biết yêu thương và gìn giữ những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn