Đại tá Trần Phương Thế - người Anh hùng trong Kế hoạch phản gián CM12.
Từ tháng 9/1981 - 9/1984, Kế hoạch CM12 được triển khai thực hiện nhằm đấu tranh chống lại bọn gián điệp biệt kích, các tổ chức phản động lưu vong, nhất là tổ chức phản động “Mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam”, do Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh cầm đầu. Để thâm nhập vào xào huyệt của các tổ chức này, Ban Chỉ đạo Kế hoạch CM12 đã “cài” một số trinh sát nội tuyến vào tổ chức của địch để hoạt động. Mặc dù phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, nhiều lần cận kề giữa sự sống và cái chết nhưng bằng bản lĩnh, sự mưu trí, gan dạ của mình, các trinh sát nội tuyến đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần làm nên chiến thắng vang dội của Kế hoạch CM12 lịch sử.
Trong căn nhà nhỏ nép mình ở góc phố, chúng tôi có dịp được gặp gỡ và trò chuyện với Đại tá Trần Phương Thế (tên thường gọi Tám Thậm), Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, nguyên Phó Giám đốc Công an tỉnh Cà Mau – người được phân công xâm nhập vào tổ chức phản động do Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh cầm đầu. Năm nay, dù đã ngoài 80 tuổi, đi đứng có phần khó khăn nhưng những ký ức về những ngày tháng tham gia Kế hoạch CM12 ông vẫn nhớ nằm lòng.
Qua lời kể của đồng chí Trần Phương Thế, Kế hoạch CM12 được lập nên nhằm đấu tranh chống lại tổ chức phản động lưu vong do Lê Quốc Túy (sinh năm 1929) và Mai Văn Hạnh (sinh năm 1928) cầm đầu. Tổ chức này được móc nối với các tổ chức phản động trong và ngoài nước với tên gọi “Mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam”. Mục đích của chúng là đưa bọn gián điệp biệt kích cùng phương tiện, vũ khí xâm nhập về nước hoạt động chống phá, nhằm thực hiện âm mưu lật đổ chính quyền Việt Nam.
Cuối năm 1980, Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh tung toán gián điệp biệt kích đầu tiên gồm 23 tên vào nước ta bằng đường bộ, đi từ Thái Lan qua Campuchia vào tỉnh An Giang mở đầu cho kế hoạch lớn của Túy, Hạnh. Tuy nhiên, toán gián điệp biệt kích này nhanh chóng bị quân ta bắt giữ. Qua điều tra, nắm tình hình ta nắm được mưu đồ của Túy và Hạnh. Từ đó, chủ động xây dựng kế hoạch, tổ chức đấu tranh chống lại bọn phản động.
Ngày 15/5/1981, sau khi phát hiện tín hiệu sóng điện đài lạ ở khu vực Bãi Ghe, Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời (tỉnh Minh Hải lúc bấy giờ), phía quân ta đã nhanh chóng rà soát, nắm tình hình và triển khai lực lượng bắt gọn 08 tên biệt kích, tiêu diệt 01 tên, thu được toàn bộ vũ khí, phương tiện hoạt động khi chúng chưa kịp liên lạc về “Tổng hành dinh” của Túy và Hạnh ở nước ngoài.
Sau khi rà soát nắm tình hình, phía quân ta đã lựa chọn 04 tên biệt kích vừa bắt được để cảm hóa, đưa chúng đứng về phía cách mạng và diễn một “màn kịch” nhằm che mắt Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh. Đồng chí Trần Phương Thế khi ấy đang là Trưởng Phòng Bảo vệ Chính trị Ty Công an tỉnh Minh Hải, là một trong những người được giao nhiệm vụ trò chuyện, cảm hóa những tên biệt kích bị bắt giữ.
Đồng chí Trần Phương Thế nhớ lại: “Thời điểm đó, tôi được giao cảm hóa 03 tên biệt kích, lúc đầu họ cũng rất cứng rắn nhưng qua tuyên truyền, vận động họ chấp nhận đứng về phía cách mạng để lấy công chuộc tội. Theo yêu cầu của phía ta, 01 trong số 04 tên biệt kích là nhân viên điện đài dùng mật mã báo về cho “Tổng hành dinh” của Túy, Hạnh ở nước ngoài nắm tình hình rằng chuyến xâm nhập lần này đã thành công, vũ khí đã được chôn giấu kỹ, chúng đang sống nương nhờ tại nhà dân và cần một số tiền để mua chuộc chính quyền. Nhận được tin báo phía Túy và Hạnh rất phấn khởi vì nghĩ rằng bước mở đầu của kế hoạch phản động của chúng đã trót lọt, chúng bàn tính bước kế tiếp để đưa bọn biệt kích, vũ khí, phương tiện cho lần tiếp theo”.
Phiên liên lạc với “Tổng hành dinh” của địch thành công mở ra hướng đấu tranh mới cho phía quân ta, đồng chí Phạm Hùng - Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (nay là Thủ tướng Chính phủ), Bộ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ trưởng Bộ Công an) đã chỉ đạo thực hiện Kế hoạch CM12 (CM là viết tắt của chữ Cà Mau, còn 12 là ngày Bộ trưởng Phạm Hùng tổ chức hội nghị bàn biện pháp tăng cường công tác phòng, ngừa gián điệp, biệt kích xâm nhập ngày 12/5/1981. Đây cũng là ngày Lê Quốc Túy ra lệnh cho tàu B2 mang theo vũ khí và gián điệp biệt kích xâm nhập bằng đường biển vào nước ta). Kế hoạch lần này do đồng chí Bộ trưởng Phạm Hùng và Thứ trưởng Cao Đăng Chiếm trực tiếp chỉ đạo.
Để “tương kế, tựu kế”,“dùng địch để đánh địch”, một kế hoạch phản gián được lập nên. Theo yêu cầu nhiệm vụ, Ban Chỉ đạo Kế hoạch CM12 chỉ đạo lựa chọn các trinh sát nội tuyến dày dặn kinh nghiệm “cài” vào hàng ngũ của địch, với lớp vỏ bọc là những người thân cận, tiếp tay cho bọn phản động. Qua đó, nhằm giương bẫy bắt gọn các toán gián điệp biệt kích xâm nhập, thu toàn bộ vũ khí, phương tiện. Từng bước điều tra, bóc gỡ toàn bộ mạng lưới của địch, tiến hành trấn áp trước khi chúng hành động phá hoại chính quyền.
Theo chỉ đạo của cấp trên, trinh sát nội tuyến được bố trí xâm nhập vào tổ chức địch là người địa phương, giỏi nghiệp vụ, thông thuộc địa hình và nhất là phải dũng cảm, mưu trí để ứng phó với các thủ đoạn của địch. Đồng chí Trần Phương Thế được chọn bởi ngoài kỹ năng nghiệp vụ giỏi ông còn là người địa phương nhưng ít người biết mặt. Ông cải trang thành một người dân làng chài làm nghề đánh bắt cá, có tư tưởng chống chính quyền với tên gọi “Hai Tài”. Theo kịch bản được phía ta vạch sẵn, khi bọn biệt kích xâm nhập bằng đường biển vào đến địa phận Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, chúng sẽ được anh Hai Tài (bí danh đồng chí Trần Phương Thế) đem về nhà nuôi giấu và chuẩn bị chu đáo các điều kiện để Túy và Hạnh thực hiện mưu đồ chống phá chính quyền của mình. Đồng chí Trần Phương Thế nhớ lại: “Sau khi lừa được Túy và Hạnh rằng chuyến xâm nhập bằng đường biển đầu tiên thành công, vào ngày 09/9/1981 chúng tiếp tục đưa 16 tấn vũ khí, tiền và 06 tên gián điệp biệt kích sang lần thứ 2. Lúc này, tôi cùng các biệt kích được ta cảm hóa ra đón và nhận về trót lọt mà chúng không mảy may nghi ngờ gì. 06 tên gián điệp biệt kích sau đó bị quân ta bắt gọn. Đây là thắng lợi bước đầu của quân ta. “Tổ đặc biệt” gồm tôi và K64, K61, K59, K27 (bí danh của những biệt kích đã được ta cảm hóa) được trung tâm địch tin tưởng, giao rà soát, nắm địa bàn để chúng đưa phương tiện, vũ khí, lực lượng về chống chính quyền”.
Mặc dù, nhiệm vụ trinh sát nội tuyến hết sức nặng nề, tiềm ẩn nhiều hiểm nguy vì chỉ cần một chút sơ sẩy có thể nguy hiểm đến tính mạng nhưng khi được chọn xâm nhập vào hàng ngũ của địch, đồng chí Trần Phương Thế khi ấy vẫn không hề có chút do dự mà đồng ý ngay. Đồng chí Trần Phương Thế bộc bạch: “Tôi từng vào sinh ra tử nơi chiến trường nên đối với tôi dù đối mặt với nguy hiểm cũng không nề hà gì. Hồi trước, đi kháng chiến thậm chí tôi đã từng ghi tên, tuổi, quê quán mình vào tờ giấy để sẵn trong ba lô để lỡ có sơ sẩy nằm lại chiến trường thì đồng chí, đồng đội đem tôi về quê nhà. Đối với tôi khi được cấp trên tin tưởng giao trọng trách vừa là vinh dự, vừa là trách nhiệm lớn mà tôi phải cố gắng hoàn thành bằng mọi giá. Chính vì thế, bản thân tôi luôn thận trọng trong mọi việc từ cách đi đứng, nói chuyện sao cho nhập vai một cách tốt nhất, vì chỉ cần một chút sơ sẩy có thể làm hỏng cả một kế hoạch lớn”.
Để nhập vai diễn một cách tốt nhất, đồng chí Trần Phương Thế trở thành một con người hoàn toàn khác với trước đây. Ông để râu, tóc dài, mặc quần ống loe, áo vạt bầu, cách nói chuyện cũng có phần ngông nghênh và bất cần đời. Một thời gian dài ông sống thoát ly gia đình, hầu như không trở về nhà để tránh bị lộ mặt. Lúc này, theo yêu cầu của phía Túy và Hạnh, ông cùng K64, K61, K59, K27 (bí danh của những biệt kích đã được ta cảm hóa) phải đi nhiều nơi để khảo sát chọn địa điểm vận chuyển, cất giấu hàng hóa, vũ khí, tiền giả. Sau đó, vẽ sơ đồ chi tiết và báo cáo về “Tổng hành dinh” để bọn Túy, Hạnh yên tâm tin tưởng. Do thời gian di chuyển dài, phải qua nhiều nơi nên người ông gầy xọp, đen đúa và bộ râu dài trông không giống ai. Đồng chí Trần Phương Thế nhớ lại: “Lúc đó có mấy lần về nhà, những người thân quen thấy dáng vẻ của tôi họ phản ứng dữ dội lắm. Thậm chí bạn bè cũng đòi cạch mặt. Anh em trong dòng họ cũng nghi ngờ tôi làm chuyện không tốt. Nhưng tôi cũng không dám hé răng nửa lời. Tôi chỉ nói bản thân mình trước sau như một, đã xác định đi theo cách mạng thì không bao giờ thay đổi”.
Không chỉ bị người thân quen hiểu lầm, mà nhiều lần vì dáng vẻ “khác người” của mình mà đồng chí Trần Phương Thế phải rơi vào tình huống trớ trêu. Theo lời kể của đồng chí Trần Phương Thế, vào buổi tối nọ theo yêu cầu của Mai Văn Hạnh, đồng chí Trần Phương Thế cùng các biệt kích được ta cảm hóa đánh điện đài về báo cáo tình hình cho Lê Quốc Túy tại Thái Lan. Tuy nhiên, do ánh đèn sáng, dây điện câu móc nhiều nên gây sự chú ý cho người hàng xóm kế bên nhà. Ông hét lớn: “Mấy chú làm gì trong rẫy của tôi đó, nói mau?”
Thấy tình thế nguy cấp sợ Mai Văn Hạnh trong nhà nghe thấy, đồng chí Trần Phương Thế chạy ra nói nhỏ: “Mấy đứa em trong nhà đi ra rọi đèn bắt chim chứ không có gì đâu anh ơi”.
Tuy nhiên, vì trông thấy dáng vẻ “khác người” không giống ai của đồng chí Trần Phương Thế, ông hàng xóm càng chắc nịch đây là bọn người xấu. Ông hét lớn, kêu người nhà lấy khẩu súng ra. Sợ mọi chuyện bại lộ, đồng chí Trần Phương Thế buộc lòng phải kéo người hàng xóm đi ra ngoài và gằn giọng: “Tôi là công an đang làm nhiệm vụ, tôi theo bọn cướp bí mật ở nhà anh Sáu mấy ngày nay rồi, anh không được bứt dây động rừng, để tôi làm nhiệm vụ”. Nghe vậy người hàng xóm mới tin lời và cho qua chuyện.
Kể từ khi nhận nhiệm vụ hoạt động trong lòng địch, đồng chí Trần Phương Thế đã tạo được lòng tin của bọn phản động và dẫn dụ chúng về nước. Nhiều lần Túy và Hạnh đã tin tưởng xâm nhập bằng đường biển sang Việt Nam để theo dõi nắm tình hình. Nhưng bọn chúng rất ranh mãnh và luôn có ý nghi ngờ, thử lòng đồng chí Trần Phương Thế.
Trong một lần theo yêu cầu của Mai Văn Hạnh, đồng chí Trần Phương Thế dẫn chúng đến chỗ chứa vũ khí (do quân ta bí mật dựng nên để che mắt địch) trong rừng để kiểm tra. Lúc này, cùng đi có Mai Văn Hạnh, K46 (vệ sĩ của Hạnh), K27 (nhân viên điện đài - bí danh của biệt kích đã được ta cảm hóa) và một tên quay phim đi phía trước. Đang trong lúc di chuyển, tự nhiên Mai Văn Hạnh hét lớn yêu cầu K46 dí súng phía sau gáy của đồng chí Trần Phương Thế và yêu cầu đứng im dơ hai tay lên. Với bản lĩnh dày dặn của một người trinh sát, chỉ cần vài thế võ có thể hạ gục được K46 nhưng đồng chí Trần Phương Thế vẫn giả vờ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mai Văn Hạnh gằn giọng: “Anh có phải là người của cộng sản, vào đây để hoạt động chống lại tổ chức hay không?”
Lúc này đồng chí Trần Phương Thế thật thà đáp: “Chú hỏi thì cháu không biết sao trả lời, nếu cháu là người của cộng sản thì làm sao lo cho chú từ chén cơm manh áo, để chú ở đây tới bây giờ. Nếu cháu là cộng sản ngay từ đầu cháu đã không để chú yên đến tận bây giờ đâu”.
Mai Văn Hạnh im lặng một lúc, sau đó yêu cầu K46 bỏ súng xuống làm mặt giảng hòa, vừa cười vừa nói: “Nảy giờ tôi làm việc với anh hai căng quá hả anh hai?”
Biết bọn chúng thử lòng mình, đồng chí Trần Phương Thế giả vờ sợ sệt nói: “Chú cần dạy bảo gì cháu thì cứ nói, chứ chú căng quá làm cháu tưởng chú mới là “cộng sản” không chớ!”.
“Tôi làm căng với anh hai để anh hai có đủ tinh thần để chống lại với chính quyền cộng sản ở đây”. – Mai Văn Hạnh trấn an.
Khi hoạt động trong lòng địch, đồng chí Trần Phương Thế một mặt phải che giấu thân phận trinh sát của mình, mặt khác phải làm cho Túy và Hạnh tin tưởng để kế hoạch không bại lộ. Cũng chính vì điều này không ít lần đồng chí Trần Phương Thế rơi vào tình huống nguy hiểm.
Đó là thời điểm khi Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh về nước và được bố trí ở nhà ông Năm (nơi được phía ta âm thầm chuẩn bị sẵn). Mặc dù, đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng vì thấy Túy và Hạnh có nhiều biểu hiện lạ nên ông Năm nảy sinh nghi ngờ. Chiều hôm đó, ông Năm lên trình báo xã đội, gia đình có người vượt biên về và yêu cầu xã đội lên nhà kiểm tra.
Đồng chí Trần Phương Thế kể: “Hôm ấy trong lòng tôi cảm thấy bất an, gặng hỏi thì người nhà chỉ nói ông Năm đi ra ngoài có việc. Nhưng linh tính vẫn mách bảo tôi có điều bất trắc. Lúc đó, đồ đạc tôi cũng đã dọn sẵn, dự định sẽ chuyển đến nơi khác. May mắn nữa là đứa cháu của tôi thấy ông Năm lên trình báo Xã đội, nó chạy về nhà ông Năm báo cho tôi hay liền. Lúc đó, tôi gấp rút đưa Túy và Hạnh lẫn trốn. Do tình huống bất ngờ, trên đường tháo chạy Túy và Hạnh còn bị té xuống sình, tôi phải dìu để kịp tẩu thoát. Rất may khi xã đội đến kiểm tra chúng tôi đã không còn ở đó, nếu không rất có thể kế hoạch bị bại lộ”.
Qua nhiều lần như vậy, đồng chí Trần Phương Thế đã tạo được niềm tin cho Túy và Hạnh. Chúng không hề mảy may nghi ngờ mà sau khi về “Tổng hành dinh” ở nước ngoài chúng còn đưa thêm nhiều toán biệt kích, với vũ khí, tiền bạc về nước nằm khuếch trương thanh thế, âm thầm chờ thời cơ lật đổ chính quyền cách mạng. Chúng không ngờ kế hoạch phản động từ lâu đã bị quân ta nắm gọn trong lòng bàn tay.
Xác định thời cơ đã chín muồi, sau nhiều lần đón bắt thành công các chuyến xâm nhập của địch, lúc 19 giờ 45 phút ngày 09/9/1984 theo kế hoạch của ta, khi 02 con tàu thâm nhập cuối cùng đổ bộ vào Việt Nam đã bị bắt giữ cùng Mai Văn Hạnh và Trần Văn Bá. Lê Quốc Túy do bị bệnh nặng nên đã không đi cùng chuyến này. Kế hoạch CM12 khép lại thành công tốt đẹp. Kết thúc Kế hoạch CM12, lực lượng Công an Nhân dân (CAND) đã bắt gọn 18 chuyến xâm nhập, bắt 146 tên gián điệp biệt kích, thu 02 tàu vận tải, hơn 143 tấn vũ khí các loại, 12 bộ điện đài, 9.300USD, gần 300 triệu đồng tiền Việt Nam giả. Thông qua kế hoạch CM12, quân ta phá tan hàng chục tổ chức phản động trong nước, làm phá sản toàn bộ hoạt động vũ trang và xâm nhập từ bên ngoài vào Việt Nam với mưu đồ gây bạo loạn, lật đổ.
Đồng chí Trần Phương Thế kể: “Cho đến tận phút cuối cùng khi bị bắt, Mai Văn Hạnh vẫn một lòng, một dạ tin tưởng tôi. Bằng chứng là hắn không hề khai báo về Hai Tài với cơ quan công an. Chỉ khi phía quân ta nói cho hắn biết màn kịch này, hắn mới vỡ lẽ”.
Ghi nhận, đánh giá chiến công đặc biệt xuất sắc của các lực lượng tham gia thực hiện thắng lợi Kế hoạch CM12, Đảng, Nhà nước đã phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân cho 02 tập thể, 03 cá nhân và nhiều phần thưởng cao quý khác cho các đơn vị, cá nhân đã tham gia Kế hoạch CM12. Lúc bấy giờ, đồng chí Trần Phương Thế là một trong những cá nhân vinh dự nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân.
40 năm đã trôi qua, Đại tá Trần Phương Thế cùng những đồng chí, đồng đội năm nào từng kề vai, sát cánh trong Kế hoạch CM12 mái tóc đã điểm bạc, nhưng những ký ức về một thời oanh liệt, hào hùng tham gia Kế hoạch CM12 vẫn còn nguyên giá trị lịch sử. Chiến thắng của Kế hoạch CM12 có ý nghĩa to lớn mang tầm chiến lược, là mốc son chói lọi trong sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia và mang giá trị thực tiễn về nghiệp vụ cho đến ngày hôm nay. Đây được xem là thắng lợi của trí tuệ, bản lĩnh và sự sáng tạo tuyệt vời của lực lượng CAND. Trong đó, chủ công là lực lượng An Ninh Nhân Dân. Nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay luôn ghi nhớ và không bao giờ quên truyền thống vệ quốc vĩ đại của lớp lớp cha ông đi trước.



