ĐẠI TÁ TRƯƠNG HỒNG ANH – NGƯỜI SƯ ĐOÀN TRƯỞNG TRẺ TUỔI RA ĐI KHI ĐANG Ở ĐỈNH CAO SỰ NGHIỆP
Có những người lính dành cả cuộc đời để trở thành huyền thoại.
Có những người mới ngoài 40 tuổi đã trở thành huyền thoại của quân đội.Đại tá Trương Hồng Anh là một người như thế.Sinh ra tại Bình Sơn, Quảng Ngãi, năm 16 tuổi ông rời ghế nhà trường, tạm biệt tuổi học trò để vào chiến khu, gia nhập Sư đoàn 2.Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những chiến trường khốc liệt nhất của đất nước.Ba Gia.Vạn Tường.Đồng Dương.Nông Sơn.Trung Phước.Đường 9 – Nam Lào.Giải phóng Đà Nẵng.Ở bất cứ nơi nào có tiếng súng, đều có dấu chân của người lính trẻ ấy.Năm 22 tuổi, ông đã là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 90.Chưa đầy 20 năm quân ngũ, ông được phong tới 13 cấp quân hàm, từ một chiến sĩ binh nhì trở thành Đại tá.Là một trong những Trung đoàn trưởng và Sư đoàn trưởng trẻ tuổi nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam thời bấy giờ.Những người từng chiến đấu cùng ông đều nhắc đến Trương Hồng Anh như một người chỉ huy gan dạ, quyết đoán và có tư duy quân sự đặc biệt.Thượng tướng Nguyễn Chơn từng nhận xét:"Trương Hồng Anh có năng khiếu quân sự bẩm sinh. Tuy chưa được đào tạo cơ bản nhưng chỉ huy chiến đấu rất sáng tạo. Đây là một cán bộ có bản lĩnh và dũng cảm hiếm có."Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục bước vào một chiến trường mới tại Campuchia.Nơi đó, ông giữ cương vị Trung đoàn trưởng rồi Sư đoàn trưởng, trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh ác liệt chống lại lực lượng Khmer Đỏ.Trong trận tiến công căn cứ 547, một trong những cứ điểm mạnh của Pol Pot, ông đã nghiên cứu địa hình, điều chỉnh thế trận pháo binh táo bạo và góp phần đánh tan hệ thống phòng thủ của đối phương.Chiến thắng giành được.Nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn.Ngày 27/3/1984, trên đường kiểm tra chiến trường trở về, chiếc xe chở Sư đoàn trưởng Trương Hồng Anh trúng mìn do Khmer Đỏ gài lại.Ông bị thương cực kỳ nặng.Cuộc chạy đua giành giật sự sống lập tức được triển khai.Trực thăng được huy động khẩn cấp.Hàng trăm chiến sĩ tình nguyện hiến máu.Những y bác sĩ giỏi nhất của mặt trận dốc toàn lực cứu chữa.Nhưng phép màu đã không đến.Ngày 2/4/1984, người chỉ huy tài năng ấy mãi mãi ra đi.Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ và đang ở giai đoạn sung sức nhất của sự nghiệp quân sự.Điều khiến nhiều người xúc động nhất không chỉ là những chiến công.Mà còn là tình yêu gia đình của người lính ấy.Trong một lá thư gửi về cho vợ con từ chiến trường Đông Bắc Campuchia vào dịp Tết, ông viết:"Em và con thương nhớ, cơn gió rét sẽ trôi qua, tia nắng ấm và làn gió lành sẽ đến... Mẹ con em hãy vui lên để mùa xuân yên lành."Đó là những dòng chữ ngắn ngủi.Nhưng chứa đựng cả nỗi nhớ nhà của một người lính đã dành gần như trọn cuộc đời cho Tổ quốc.Hôm nay, Đại tá Trương Hồng Anh yên nghỉ tại Nghĩa trang Quân khu 5.Nhưng trong lòng đồng đội, người dân Quảng Ngãi và những người yêu lịch sử quân đội Việt Nam, ông vẫn là hình ảnh của một vị chỉ huy trẻ tuổi, tài năng và tận hiến.Có những người lính trở về trong ngày chiến thắng.Có những người lính nằm lại nơi chiến trường.Nhưng tất cả họ đều sống mãi trong ký ức của đất nước mà họ đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ.



