Khác

đài tưởng niệm và và thực hiện nghi lễ thả hoa tri ân trên Sông Thạch Hãn.

Một buổi chiều giữa tháng 3 năm 2026, tôi có dịp cùng các đoàn viên chi đoàn tham gia chuyến thăm và dâng hương tại Nghĩa trang liệt sĩ Phủ Thông, nơi yên nghỉ của nhiều anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa không gian trang nghiêm, khói hương trầm quyện trong ánh nắng nhạt đầu ngày, tôi không ngờ mình lại có một cuộc gặp gỡ đặc biệt – một cuộc gặp đã để lại trong tôi nhiều suy ngẫm sâu sắc về Anh hùng Phùng Chí Kiên và lý tưởng cách mạng của các thế hệ đi trước.

01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chúng tôi đang chỉnh lại hàng hoa trước bia tưởng niệm, tôi bắt gặp một bác bộ đội đã về hưu, mái tóc bạc trắng, bộ quân phục cũ sờn nhưng được giữ gìn cẩn thận. Bác đứng lặng rất lâu trước phần mộ chung, ánh mắt trầm tư như đang trò chuyện với những đồng đội năm xưa. Tôi chủ động chào bác, và sau vài câu hỏi thăm, tôi đề đạt rất mong được nghe qua câu chuyện lịch sử của các anh hùng đã có những đóng góp cho mảnh đất nhỏ bé nơi đây, bác mỉm cười hiền hậu, kể rằng mình từng là người lính chiến đấu ở chiến trường Việt Bắc, luôn coi Anh hùng Phùng Chí Kiên là tấm gương lớn để noi theo.

Giọng bác chậm rãi nhưng đầy xúc động khi nhắc đến a hùng Phùng Chí Kiên – người chiến sĩ cộng sản kiên trung đã anh dũng hy sinh tại mảnh đất Bắc Kạn này. Bác kể, trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, câu chuyện về Phùng Chí Kiên bị địch bắt nhưng vẫn giữ trọn khí tiết, không khuất phục trước tra tấn, đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho lớp lớp chiến sĩ ngoài mặt trận. “Chúng tôi ra trận, nhiều lúc chỉ có niềm tin và lý tưởng để bám trụ. Những tấm gương như Phùng Chí Kiên giúp chúng tôi vững vàng hơn”, bác nói.

Nghe bác kể, tôi – một cán bộ chi đoàn trong thời bình – bỗng thấy lòng mình lắng lại. Những trang sử mà tôi từng đọc, những bài học lý luận từng được học nay hiện lên sống động qua câu chuyện của một người đã đi qua chiến tranh. Trước anh linh các anh hùng liệt sĩ, tôi chợt nhận ra rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là tưởng nhớ, mà còn là tiếp nối: tiếp nối lý tưởng, tinh thần cống hiến và lòng trung thành với Tổ quốc.

Chia tay bác bộ đội già, tôi cúi đầu trước bia tưởng niệm Anh hùng Phùng Chí Kiên, lòng thầm hứa sẽ cố gắng rèn luyện, cống hiến nhiều hơn trong công việc và hoạt động Đoàn. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nơi nghĩa trang liệt sĩ Phủ Thông đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc: lịch sử không nằm yên trong sách vở, mà sống động trong ký ức của những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho đất nước – và trong trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với tương lai dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
đài tưởng niệm và và thực hiện nghi lễ thả hoa tri ân trên Sông Thạch Hãn. | Câu chuyện thời hoa lửa