ĐẠI TƯỚNG PHẠM VĂN TRÀ VÀ CUỘC ĐOÀN TỤ SAU 40 NĂM
Ở phần trước, chúng ta đã biết đến chị Sáu Gương và con trai cứu Đại tướng Phạm Văn Trà thoát chết giữa vòng vây kẻ địch. Ông được nuôi giấu, cứu chữa vết thương và trở về đơn vị an toàn. Hoà bình lập lại, Đại tướng Phạm Văn Trà đã gặp lại ân nhân như thế nào? Chúng ta cùng đến với phần 2: Cuộc đoàn tụ sau 40 năm.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, giữa bộn bề công việc, Phạm Văn Trà có dịp quay lại Long Phú (Long Mỹ, Cần Thơ) để tìm người phụ nữ năm xưa đã cứu mình. Nhưng bà con nơi đây chỉ cho hay gia đình chị Sáu đã rời đi vùng kinh tế mới, không rõ Sóc Trăng hay Bạc Liêu.Nhiều năm sau, dù công việc cuốn đi, ông vẫn không nguôi trăn trở. Ông nhờ tỉnh đội Sóc Trăng, Cần Thơ và Bạc Liêu dò tìm. Mãi tới năm 2006, tròn bốn mươi năm sau trận đánh ở kênh xáng, ông mới nhận được tin báo từ anh em tỉnh đội Sóc Trăng. Họ tìm được địa chỉ của gia đình chị tại ấp Ngã Năm, xã Vĩnh Quới, huyện Thạnh Trị.Khi ông tìm đến, chị Sáu nhận ra ngay. Giây phút ấy khiến cả hai đều sững lại. Chị nghẹn ngào:“Ủa… anh Ba! Lâu quá rồi… Sao bấy lâu không thấy anh trở lại? Làm sao anh biết mẹ con em ở đây?”.Phạm Văn Trà đứng lặng. Bốn mươi năm trôi qua, chị Sáu đã thay đổi nhiều. Mái tóc điểm bạc, khuôn mặt rám nắng hằn nếp nhăn, đôi bàn tay gầy guộc khẽ run khi rót ly nước mời ông. Nhìn đôi tay ấy, ông không khỏi bồi hồi: cũng chính bàn tay này từng băng bó, rửa vết thương cho ông dưới ánh đèn dầu trong gian buồng nhỏ năm nào.Sau cuộc đoàn tụ, nhờ sự quan tâm của chính quyền và sự hỗ trợ của Đại tướng Phạm Văn Trà, chị Sáu dựng được căn nhà mới, mua thêm vài công ruộng và dụng cụ sản xuất, cuộc sống dần ổn định hơn trước.Còn cậu bé năm xưa, người đã cắp thúng xôi đem ra đồng cứu ông, chính là Tư Gương. Mười hai tuổi đã vào du kích, sau đó gia nhập bộ đội, chiến đấu cho tới khi ra quân năm 1986. Giờ gia đình anh sinh sống, làm ăn ổn định ở Phú Quốc.Tính từ ngày Phạm Văn Trà nằm lại giữa cánh đồng đến lúc gặp lại ân nhân, đã nhiều năm trôi qua. Gặp lại Sáu Gương, ông đã là Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Thời gian làm phai mờ nhiều dấu vết chiến tranh nhưng ân nghĩa giữa những con người bình dị năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên. Và cũng là lúc, ông có dịp trả ơn xứng đáng những người đã hết lòng giúp đỡ mình.


