Đại tướng Võ Nguyên Giáp (1)
Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Tháng Tư, nắng trải vàng trên những dậu mạn hảo xanh mướt quanh ngôi nhà gỗ rường truyền thống ở làng An Xá, xã Thuỷ. Nơi đây, bên dòng Kiến Giang hiền hòa, thời gian dường như trôi chậm lại để lưu giữ trọn vẹn vóc dáng và tâm hồn của một vĩ nhân: Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Khách thập phương, đặc biệt là những đoàn viên thanh niên trẻ tuổi, thường tìm về chốn này không chỉ để tri ân, mà còn để lắng nghe những "câu chuyện thời hoa lửa" qua lời kể dung dị, trầm ấm của ông Võ Đại Hàm – người cháu gọi Đại tướng bằng ông, cũng là người đã dành hơn nửa đời mình tận tụy trông coi nhà lưu niệm.
Qua ánh mắt và miền ký ức của ông Hàm, hình ảnh vị Tổng Tư lệnh kiệt xuất không hiện lên với gươm giáo hay những tấm bản đồ chiến dịch rực lửa, mà mộc mạc, gần gũi như chính khúc ruột miền Trung. Ông Hàm thường bắt đầu câu chuyện của mình bên chiếc bàn gỗ nhỏ, nơi có bộ ấm tích pha trà xanh nóng hổi. Ông kể rằng, mảnh đất Lệ Thủy nghèo khó xưa kia chính là nơi ươm mầm cho lý tưởng cách mạng của một chàng thanh niên mang tên Võ Nguyên Giáp.
"Ngày Cụ rời làng ra đi tìm đường cứu nước, Cụ cũng chỉ mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi cất bước rực rỡ nhất của đời người," ông Hàm hồi tưởng, tay chậm rãi vuốt nếp áo. Từ một cậu học trò trường Quốc Học trăn trở trước nỗi đau mất nước, chàng thanh niên ấy đã sớm giác ngộ lý tưởng, dấn thân vào phong trào đấu tranh và tự hào đứng vào hàng ngũ của Đảng khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi thanh xuân ấy đã cháy rực rỡ suốt hai cuộc trường chinh vệ quốc, truyền hơi ấm và niềm tin cho hàng triệu trái tim người lính cụ Hồ.
Thế nhưng, điều khiến những thế hệ thanh niên về thăm nhà lưu niệm xúc động nhất lại là những lời dặn dò của Đại tướng lúc sinh thời mỗi dịp về thăm quê, được ông Hàm cẩn thận khắc ghi trong tâm trí. Người cháu bùi ngùi kể lại: "Lần nào về, Cụ cũng đi dạo quanh vườn, nhìn ngắm dòng sông quê hương rồi ân cần hỏi han bà con xóm giềng. Cụ chưa bao giờ kể về những chiến công chấn động địa cầu như Điện Biên Phủ hay Khe Sanh. Điều Cụ đau đáu nhất luôn là sự nghiệp trồng người và tương lai của lớp trẻ."
Ông Hàm nhớ như in ánh mắt sáng rực của Đại tướng khi nắm tay những đoàn viên thanh niên địa phương. Đại tướng ân cần mà nghiêm khắc căn dặn: "Quê mình xưa kia chịu nhiều đau thương, bom đạn trút xuống xơ xác. Nay đất nước đã hòa bình, thanh niên phải ráng mà học tập, rèn luyện đạo đức. Chỉ có tri thức, sự tận tụy trong công việc và lý tưởng cống hiến trong sáng mới giúp quê hương vươn lên thoát nghèo."
Qua lời kể của ông Hàm, "câu chuyện thời hoa lửa" của Đại tướng Võ Nguyên Giáp được định nghĩa lại một cách đầy vĩ mô nhưng cũng thật sát sườn với hiện tại. Ngọn lửa ấy không còn là ngọn lửa của đạn bom khói súng, mà đã chuyển hóa thành ngọn lửa của tri thức, của khát vọng vươn lên, và của ý thức tự giác tu dưỡng để trở thành những quần chúng ưu tú, những đảng viên trẻ gương mẫu. Cụ Giáp luôn tin tưởng rằng, sứ mệnh của thanh niên thời bình là phải dùng sự chính trực, năng lực chuyên môn và tinh thần trách nhiệm để bảo vệ và xây dựng đất nước vững mạnh từ bên trong.
Rời ngôi nhà gỗ đơn sơ ở làng An Xá, mang theo câu chuyện của ông Võ Đại Hàm, mỗi người trẻ dường như đều thấy bước chân mình vững chãi hơn. Di sản lớn nhất mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp để lại cho thế hệ hôm nay không chỉ là một đất nước độc lập, mà là một tấm gương sáng ngời về lý tưởng sống. Tấm gương ấy nhắc nhở những người mang trên mình màu áo xanh thanh niên rằng: Dù ở bất kỳ cương vị công tác nào, chỉ cần giữ được trái tim rực lửa cống hiến và một tinh thần không ngừng học hỏi, cọ xát để trưởng thành, thì đó chính là cách thiết thực nhất để viết tiếp bản hùng ca của quê hương Lệ Thủy anh hùng.


