Đại tướng Võ Nguyên Giáp: Bản lĩnh thép và những quyết định xoay chuyển lịch sử (1)
Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm bình yên bên dòng sông Nhật Lệ, tôi đã có cơ hội quý giá được ngồi đối thoại cùng ông Lâm Thành Công – một cựu chiến binh sinh ngày 15/10/1932, người từng là lính trinh sát trực thuộc Bộ Tổng tham mưu trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ gian khổ nhất. Với mái tóc bạc trắng và đôi bàn tay run run lần giở những trang nhật ký ố vàng, ông Công kể cho tôi nghe về "Anh Văn" – Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người sinh ngày 25/08/1911 tại Quảng Bình, một huyền thoại mà sự dũng cảm không chỉ nằm ở những tấm bản đồ chiến lược mà còn nằm ở bản lĩnh đương đầu với những khoảnh khắc sinh tử ngay tại mặt trận.
Ông Công nhớ lại, vào những ngày đầu năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn chuẩn bị quyết liệt, sự dũng cảm của Đại tướng thể hiện rõ nhất qua "quyết định khó khăn nhất" vào sáng ngày 26/01/1954. Khi đó, dù quân ta đã dàn trận theo phương châm "đánh nhanh, thắng nhanh", nhưng với linh cảm quân sự sắc bén và lòng quả cảm trước trách nhiệm bảo toàn xương máu cho hàng vạn chiến sĩ, Đại tướng đã quyết định hoãn cuộc tấn công, ra lệnh kéo pháo ra để chuyển sang "đánh chắc, tiến chắc". Ông Công kể: "Lúc đó, áp lực từ mọi phía là cực kỳ lớn, nhưng Đại tướng vẫn kiên định như một ngọn núi đá trước gió bão, thà chịu trách nhiệm cá nhân còn hơn để anh em hy sinh vô ích trong một thế trận chưa chắc thắng." Sự dũng cảm ấy không chỉ là tư duy mà còn là hành động thực tế; ông thường xuyên trực tiếp ra tận chiến hào, lội bùn sâu trong các hầm ngầm tại Mường Phăng để nắm bắt tình hình. Có những đêm đại bác địch rót xuống rầm trời, mảnh đạn bay rát cả cửa hầm, nhưng vị Tổng tư lệnh vẫn điềm tĩnh ngồi bên bản đồ, ánh mắt rực sáng niềm tin chiến thắng, khiến những người lính trẻ như ông Công lúc bấy giờ cảm thấy cái chết trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Đến cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Công lại có dịp chứng kiến sự kiên cường của Đại tướng trong những ngày đêm Hà Nội rung chuyển bởi bom B52 vào tháng 12/1972. Đại tướng Võ Nguyên Giáp lúc ấy dù đã ngoài 60 tuổi nhưng vẫn trực tiếp xuống các đơn vị tên lửa, pháo cao xạ giữa lúc còi báo động rú vang. Ông Công xúc động kể lại chi tiết một buổi chiều tại trận địa, khi máy bay Mỹ còn đang gầm rít trên đầu, Đại tướng đã bước tới bên những bệ phóng tên lửa, bắt tay từng trắc thủ và dặn dò phải "bình tĩnh, tự tin, đánh trúng". Sự dũng cảm của ông là sự dũng cảm của một người sẵn sàng đứng giữa tâm bão bom đạn để làm điểm tựa tinh thần cho toàn quân. Đỉnh cao của tinh thần kiên cường ấy chính là bức điện mật lịch sử ngày 07/04/1975 với mệnh lệnh: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa...". Theo lời ông Công, đó không chỉ là mệnh lệnh quân sự, mà là sự dồn nén của ý chí thép và lòng quả cảm của một đời người cầm quân, quyết tâm tận dụng thời cơ nghìn năm có một để thống nhất đất nước vào ngày 30/04/1975.
Hơn thập kỉ đã trôi qua kể từ những ngày tháng ấy, nhưng trong ký ức của người lính già sinh năm 1932, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn hiện ra là một vị tướng dũng cảm nhất vì ông dám thay đổi, dám hy sinh danh tiếng cá nhân vì mạng sống của người lính. Sự dũng cảm của ông không phải là sự liều lĩnh của kẻ hữu dũng vô mưu, mà là sự can trường của một trí tuệ lớn lao và một trái tim nhân hậu. Khi tiễn tôi ra về, ông Công nhìn lên di ảnh Đại tướng và thầm thì như nói với chính mình: "Anh Văn không chỉ đánh giặc bằng súng ống, anh đánh giặc bằng cả sự kiên cường của tâm hồn Việt Nam". Câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng, dù Đại tướng đã ra đi vào ngày 04/10/2013, nhưng tinh thần và lòng dũng cảm của ông sẽ mãi là ngọn lửa cháy rực trong lòng mỗi người dân đất Việt, truyền từ thế hệ những nhân chứng lịch sử như ông Công sang đến thế hệ chúng tôi mai sau.


