Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đắk Tô – ký ức của một thời máu lửa

Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên cũng đủ đánh thức trong ký ức người lính cả một thời tuổi trẻ. Với Cựu chiến binh Phạm Văn Bình, Đắk Tô – Tân Cảnh chính là một vùng đất như thế.

Huế21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Phạm Văn Bình – sinh năm 1948, quê huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế; nguyên chiến sĩ Đại đội 2, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 66, Sư đoàn 10 – tham gia chiến đấu tại mặt trận Đắk Tô – Tân Cảnh, Tây Nguyên.

Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên cũng đủ đánh thức trong ký ức người lính cả một thời tuổi trẻ. Với Cựu chiến binh Phạm Văn Bình, Đắk Tô – Tân Cảnh chính là một vùng đất như thế.

Năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, chàng trai Phạm Văn Bình rời quê hương Thừa Thiên Huế lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 66, Sư đoàn 10, hành quân vào chiến trường Tây Nguyên.

Những ngày đầu đặt chân đến Đắk Tô, ông Bình đã cảm nhận rõ sự khắc nghiệt của chiến trường. Rừng núi hiểm trở, đường hành quân gian nan, thời tiết thất thường. Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là bom đạn và những trận đánh diễn ra bất cứ lúc nào.

Đắk Tô – ký ức của một thời máu lửa

Trong các chiến trường Tây Nguyên, Đắk Tô – Tân Cảnh là một trong những địa bàn có vị trí đặc biệt quan trọng. Nơi đây diễn ra nhiều trận chiến ác liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Trận chiến Đắk Tô năm 1967 đã trở thành một dấu mốc không thể quên đối với nhiều người lính. Quân ta phải đối mặt với các cuộc hành quân, pháo kích và không kích dữ dội.

Ông Bình kể rằng có những ngày tiếng pháo và máy bay gần như không ngừng.

“Bom nổ rung cả núi rừng. Có lúc anh em nằm dưới công sự mà đất đá cứ rơi xuống. Chúng tôi chỉ biết ôm súng, chờ tiếng nổ qua rồi lại chuẩn bị chiến đấu”.

Một trong những trận đánh ác liệt nhất mà ông Bình từng trải qua diễn ra tại khu vực Đắk Tô. Sau nhiều giờ pháo kích, đối phương tổ chức tiến công vào trận địa. Đơn vị ông được lệnh giữ vững vị trí, không để đội hình bị chia cắt.

Tiếng súng vang lên giữa rừng. Những thân cây bị đạn phá gãy. Khói thuốc súng bao trùm trận địa.

Người lính trẻ Phạm Văn Bình cùng đồng đội bám chặt công sự, liên tục cơ động giữa các vị trí. Có những lúc khoảng cách giữa hai bên rất gần, từng tiếng động trong rừng đều có thể báo hiệu một trận đánh mới.

“Lúc đó chúng tôi chỉ nghĩ phải giữ được trận địa. Phía sau là đồng đội, là tuyến sau. Nếu mình bỏ vị trí thì anh em phía sau sẽ gặp nguy hiểm”.

Trong một đợt chiến đấu, một chiến sĩ trong tổ của ông Bình bị thương. Giữa tiếng súng dồn dập, ông cùng đồng đội tìm cách đưa người bị thương về phía sau.

Đường rừng trơn trượt, bom đạn vẫn liên tục dội xuống. Có lúc cả nhóm phải nằm ép xuống đất để tránh pháo kích rồi mới tiếp tục di chuyển.

Người đồng đội cuối cùng cũng được đưa đến nơi an toàn.

Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy.

Sau trận đánh, nhiều chiến sĩ trong đơn vị không còn trở lại. Những người sống sót lặng lẽ thu dọn trận địa, tìm kiếm đồng đội và chăm sóc những người bị thương.

“Có người hôm trước còn ngồi cạnh mình, nói chuyện quê nhà, vậy mà hôm sau đã hy sinh. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ từng khuôn mặt”, ông Bình nghẹn ngào.

Giữa rừng sâu, tình đồng đội là sức mạnh

Chiến trường Đắk Tô không chỉ thử thách lòng dũng cảm mà còn thử thách sức chịu đựng của người lính. Những ngày hành quân dài, thiếu nước, thiếu lương thực; những đêm ngủ giữa rừng, những trận sốt rét và những cơn mưa rừng bất chợt.

Nhưng trong gian khổ, tình đồng đội càng trở nên sâu nặng.

Một ca nước được chuyền từ người này sang người khác. Một mẩu lương khô được chia đều. Một người bị thương, cả tổ cùng tìm cách cứu chữa.

“Chúng tôi sống với nhau bằng tình đồng đội. Không có anh em thì khó mà vượt qua được những ngày tháng ấy”.

Sau những trận đánh ở Đắk Tô, ông Bình tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên. Những năm tháng ấy đã tôi luyện ông từ một thanh niên quê Thừa Thiên Huế trở thành người lính dạn dày trận mạc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về Đắk Tô vẫn theo ông suốt cuộc đời.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện cho con cháu, ông không muốn nói nhiều về những chiến công. Điều ông muốn nhắc đến nhiều hơn là những đồng đội đã không có cơ hội trở về.

Ông nói:

“Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội vì còn được trở về quê hương, được nhìn thấy đất nước hòa bình. Các anh ấy đã nằm lại nơi núi rừng Tây Nguyên. Vì vậy, sống được ngày nào tôi càng phải trân trọng ngày đó”.

Hoa lửa giữa đại ngàn

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Rừng núi Đắk Tô hôm nay đã hồi sinh. Những con đường mới mở xuyên qua đại ngàn, cuộc sống của đồng bào ngày càng đổi thay.

Nhưng dưới những tán rừng ấy vẫn còn ký ức về một thời máu lửa.

Cựu chiến binh Phạm Văn Bình – người lính quê Thừa Thiên Huế – là một trong những người đã đi qua những năm tháng ấy.

Ông và đồng đội đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Tây Nguyên. Có người trở về với mái tóc bạc, có người mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Họ chính là những “đóa hoa lửa” của một thế hệ – những người đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.

“Đắk Tô không chỉ là một địa danh trong ký ức của tôi. Đó là nơi tôi đã mất những người bạn thân nhất, cũng là nơi tôi hiểu sâu sắc nhất giá trị của hai chữ hòa bình.”CCB Phạm Văn Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn